Hoa Lửa Trên Cao Điểm 800
Câu chuyện kể về ký ức của người lính trẻ Nguyễn Văn Bình trong trận chiến khốc liệt bảo vệ cao điểm, nơi bom đạn không thể dập tắt được tình đồng đội và khát vọng hòa bình.
Mùa hè năm 1972, Quảng Trị trở thành một túi bom khổng lồ. Mặt đất rung chuyển liên hồi bởi đại bác và pháo hạm từ biển bắn vào. Khi đó, Nguyễn Văn Bình mới mười chín tuổi, là chiến sĩ thông tin thuộc Sư đoàn 325, được giao nhiệm vụ giữ vững đường dây liên lạc tại một cao điểm trọng yếu ngoại vi Thành cổ.
Trận đánh ngày mười bốn tháng bảy diễn ra vô cùng ác liệt. Địch mở liên tiếp bốn đợt tấn công có xe tăng và máy bay yểm trợ nhằm chiếm lại cao điểm. Bình cùng các đồng đội nằm trong chiến hào, bụi đất bám đầy mặt, mắt đỏ kè vì khói súng. Tiếng bom nổ chát chúa bên tai, đất đá đổ ụp xuống lấp cả công sự.Giữa trận đánh, đường dây điện thoại bị đứt. Mất liên lạc với chỉ huy đồng nghĩa với việc không thể xin pháo binh chi viện. Không một chút do dự, Bình ôm cuộn dây cáp, bò trườn ra khỏi chiến hào giữa làn mưa bom bão đạn. Anh bò theo trực giác, tay vuốt dọc sợi dây để tìm vết đứt. Một quả pháo nổ gần hất tung Bình vào bụi cây găm đầy mảnh bom. Nén cơn đau xé thịt ở vai, anh bò tiếp, tìm thấy hai đầu dây điện bị đứt lìa. Vì không có băng keo, Bình đã dùng chính hàm răng của mình để tuốt vỏ và dùng hai tay nắm chặt hai đầu dây, lấy thân mình làm vật dẫn điện.Dòng điện chạy qua người làm toàn thân anh co giật, nhưng liên lạc đã thông suốt. Pháo binh ta kịp thời trút bão lửa xuống đội hình địch, bẻ gãy đợt tấn công quyết định. Cao điểm được giữ vững. Khi đồng đội tìm thấy Bình, anh đã ngất đi, hai tay vẫn nắm chặt sợi dây điện như một pho tượng.Nhiều năm trôi qua, người chiến sĩ Nguyễn Văn Bình năm xưa giờ tóc đã bạc phơ. Mỗi khi vết thương cũ đau nhức lúc trái gió trở trời, ông lại nhớ về những đồng đội đã ngã xuống tại mảnh đất Quảng Trị năm ấy. Đối với ông, khoảng thời gian gian khổ nhưng oanh liệt đó chính là "thời hoa lửa" – nơi thanh xuân của một thế hệ đã rực cháy hết mình cho độc lập của Tổ quốc.



