Cựu Thanh niên xung phong

Hoa lửa trên cung đường đá

Trong căn nhà nhỏ giữa lòng Hà Nội, ông Vinh nâng niu tấm huân chương kháng chiến đã sờn màu. Mỗi khi tiết trời trở gió, vết thương cũ ở chân lại đau nhức, nhưng nó cũng là "chiếc chìa khóa" mở toang cánh cửa ký ức đưa ông về với Đại đội 150 (C150) năm xưa.

Ninh Bình16/04/2026Nguyễn Như Quỳnh (Thôn Tây Chi Phong , xã Đại Hoàng ,tỉnh Ninh Bình)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm tháng trôi qua, nhưng ký ức về Đại đội 150 Thanh niên xung phong vẫn vẹn nguyên trong tâm trí bà Hoa như một thước phim rực rỡ sắc đỏ của lửa và hoa.

Ngày ấy, cô thiếu nữ Hà Nội mới mười tám tuổi đã hăng hái lên đường theo tiếng gọi của miền Nam ruột thịt. Đơn vị của bà – C150 – được giao nhiệm vụ "chốt giữ" những cung đường huyết mạch trên dãy Trường Sơn. Công việc hàng ngày là san lấp hố bom, phá bom nổ chậm để thông đường cho xe ra tiền tuyến.Bà nhớ những đêm trắng không ngủ, dưới ánh pháo sáng xanh lét của địch, đôi vai gầy của những cô gái thanh niên xung phong vẫn thoăn thoắt vác đá, gánh đất. Có những lúc bom dội ngay sát cạnh, khói bụi mịt mù che lấp cả mặt người, nhưng tiếng hát vẫn vút cao át cả tiếng động cơ máy bay. "Tiếng hát át tiếng bom" không chỉ là khẩu hiệu, mà là sức sống mãnh liệt của tuổi trẻ C150 năm ấy.Giờ đây, khi mái đầu đã bạc, bà Hoa vẫn thường tìm gặp những đồng đội cũ. Họ ngồi bên nhau, ôn lại chuyện về những bát canh rau rừng chia đôi, về những người đồng đội đã nằm lại vĩnh viễn dưới những cánh rừng đại ngàn. Với bà, danh hiệu "Cựu thanh niên xung phong" không chỉ là niềm tự hào, mà còn là lời nhắc nhở về một thời hoa lửa oanh liệt, nơi tình yêu quê hương đã hóa thành sức mạnh phi thường.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn