HOA LỬA TRÊN ĐẤT BẠN - Thạch Si Tha
Năm 1980, chàng trai trẻ vừa tròn 20 tuổi - Thạch Si Tha khoác ba lô, theo Trung đoàn 14 sang chiến trường Campuchia. Đó là những năm tháng lửa đạn chồng lên lửa đạn, nơi rừng sâu không chỉ có bom đạn của kẻ thù mà còn có sốt rét, đói khát và những cơn mưa rừng dai dẳng đến kiệt cùng.

Năm 1980, chàng trai trẻ vừa tròn 20 tuổi - Thạch Si Tha khoác ba lô, theo Trung đoàn 14 sang chiến trường Campuchia. Đó là những năm tháng lửa đạn chồng lên lửa đạn, nơi rừng sâu không chỉ có bom đạn của kẻ thù mà còn có sốt rét, đói khát và những cơn mưa rừng dai dẳng đến kiệt cùng.
Anh là người lính bộ binh, lặng lẽ đi trong đội hình, bám trụ từng cánh rừng, từng phum sóc. Mỗi bước chân là một lần đối diện với cái chết nhưng cũng là một bước tiến để bảo vệ sự sống cho nhân dân đất bạn. Trong những đêm phục kích, tiếng côn trùng hòa lẫn tiếng tim đập gấp gáp. Người lính trẻ siết chặt khẩu súng, nghĩ về quê nhà xa thẳm, nơi có mẹ già, có bà con làng xóm cùng những mùa lúa đang chờ gặt.
Một trận càn ác liệt diễn ra giữa vùng rừng rậm. Bom nổ xé toạc không gian. Mảnh đạn găm sâu vào thân thể, cướp đi của anh một chân. Máu hòa vào đất đỏ Campuchia. Trong khoảnh khắc ranh giới sống – chết, anh chỉ kịp nắm chặt tay đồng đội. Được đưa về tuyến sau, giữ lại được mạng sống, nhưng anh đã để lại một phần thân thể nơi chiến trường. Ngày rời quân ngũ, Thạch Si Tha không còn là chàng trai lành lặn năm nào. Một chiếc chân giả thay cho đôi chân từng băng rừng lội suối. Nỗi đau thể xác rồi sẽ quen, nhưng ký ức chiến tranh thì không bao giờ phai.
Trở về đời thường, anh tập đi lại từ đầu, từng bước chậm chạp nhưng kiên cường. Có những đêm mưa, vết thương cũ nhức buốt, ký ức cũ lại ùa về. Anh không than vãn, không kể công. Anh sống giản dị, âm thầm như chính những năm tháng chiến đấu của mình.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Chiếc chân anh mất đi là một phần xương máu gửi lại đất bạn Campuchia nhưng thứ anh mang về là lòng tự hào của người lính, là ngọn lửa không bao giờ tắt trong tim — ngọn lửa của trách nhiệm, của sự hy sinh, của một thời tuổi trẻ đã hóa thành hoa lửa.
Hôm nay, giữa thời bình, anh vẫn đứng đó — không phải bằng đôi chân nguyên vẹn, mà bằng ý chí trọn vẹn của một người lính đã đi qua chiến tranh.



