Khác

HOA LỬA TRÊN ĐẤT HY CƯƠNG

Trong những năm tháng “thời hoa lửa”, xã Hy Cương là hậu phương vững chắc, nơi lớp lớp thanh niên lên đường bảo vệ Tổ quốc. Những người ở lại âm thầm góp sức bằng lao động, tiếp tế và giữ gìn quê hương. Dù không trực tiếp nơi chiến tuyến, nhưng tinh thần yêu nước và sự hy sinh của người dân Hy Cương đã góp phần làm nên thắng lợi chung của dân tộc.

Phú Thọ14/04/2026Lê Thị Đào (Đoàn xã Hy Cương)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm tháng kháng chiến chống Mỹ, vùng đất Hy Cương – nơi linh thiêng gần Đền Hùng – không chỉ là cội nguồn dân tộc mà còn là hậu phương vững chắc cho tiền tuyến.

Ở một xóm nhỏ ven đồi, có chàng thanh niên tên Lâm – đoàn viên ưu tú của xã. Ngày tiễn Lâm lên đường nhập ngũ, mẹ anh chỉ lặng lẽ trao chiếc khăn tay và dặn:
“Con đi giữ nước, giữ lấy niềm tin của quê mình.”

Hy Cương khi ấy không có tiếng súng trực tiếp, nhưng “lửa chiến tranh” vẫn hiện hữu từng ngày. Thanh niên trong xã hăng hái lên đường, người ở lại thì đào hầm, tải đạn, tiếp tế lương thực. Những cô gái dân quân ban ngày cấy lúa, ban đêm soi đèn vá áo cho bộ đội. Mỗi con đường làng, mỗi bờ ruộng đều in dấu chân của sự hy sinh thầm lặng.

Một lần, trong đợt vận chuyển lương thực ra tuyến sau, Lâm cùng đồng đội bị máy bay địch phát hiện. Anh đã dũng cảm ở lại đánh lạc hướng, bảo vệ an toàn cho đoàn hàng. Trận ấy, Lâm bị thương nặng. Trước khi được đưa về tuyến sau, anh chỉ kịp nhắn gửi:
“Đừng để ngọn lửa Hy Cương tắt…”

Sau này, khi đất nước thống nhất, người dân trong xã vẫn nhắc đến Lâm như một biểu tượng của tuổi trẻ “thời hoa lửa” – thời mà mỗi con người đều là một bông hoa, cháy hết mình vì Tổ quốc.

Ngày nay, trên những con đường bê tông khang trang của Hy Cương, thế hệ trẻ vẫn tiếp nối truyền thống ấy: học tập, cống hiến và dựng xây quê hương. Ngọn lửa năm xưa không còn là chiến tranh, mà là khát vọng phát triển, là tinh thần đoàn kết và lòng tự hào về quê hương đất Tổ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn