Cựu chiến binh

HOA LỬA TRÊN ĐỈNH ĐÈO

Ninh Bình13/05/2026Bùi Ngọc Hồng (Đoàn xã Gia Lâm)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa đông năm ấy đến sớm hơn mọi năm. Gió từ những dãy núi cao tràn về khiến bản nhỏ nằm cheo leo trên sườn đèo chìm trong cái lạnh cắt da cắt thịt. Sương mù dày đặc phủ kín con đường đất quanh co, làm cho mọi thứ trở nên mờ ảo như trong một giấc mơ.

Trên đỉnh đèo ấy có một ngôi trường nhỏ với ba gian nhà gỗ cũ kỹ. Trường chỉ có hơn năm mươi học sinh, hầu hết là con em đồng bào dân tộc. Các em đi học trong đôi dép mòn, áo quần mỏng manh, nhưng đôi mắt lúc nào cũng ánh lên niềm háo hức.

Người gắn bó với ngôi trường ấy suốt mười năm qua là cô giáo Mai. Cô còn rất trẻ, nhưng đã dành trọn tuổi thanh xuân cho vùng cao. Mỗi sáng, cô dậy từ khi trời còn tối, nhóm bếp nấu cơm, rồi đi bộ đến từng bản vận động học sinh đến lớp.

Hôm ấy, mưa tuyết bất ngờ tràn về. Nhiệt độ xuống thấp khiến nhiều em học sinh không thể đến trường. Cô Mai quyết định mang sách vở và thức ăn đến từng nhà. Con đường núi trơn trượt, có đoạn cô phải bám vào rễ cây mới không bị ngã. Bàn tay cô tê cóng, đôi giày sũng nước, nhưng cô vẫn mỉm cười.

Đến căn nhà cuối bản, cô gặp Páo – cậu học trò nhỏ đang ngồi co ro bên bếp lửa. Mẹ em bị ốm nặng, bố đi làm xa chưa về. Trên bàn chỉ còn nắm ngô khô và vài củ khoai nhỏ.

Cô Mai lặng lẽ đặt xuống túi gạo, hộp sữa và ít thuốc cảm. Páo nhìn cô, đôi mắt rưng rưng:

– Cô ơi, sao cô tốt với chúng em như vậy?

Cô Mai xoa đầu em:

– Vì các em chính là tương lai của bản làng.

Tối hôm đó, khi quay về trường, cô kiệt sức vì sốt cao. Nhưng trong căn phòng nhỏ, cô vẫn ngồi soạn bài dưới ánh đèn dầu. Ngoài trời, gió rít từng cơn. Trong phòng, ngọn lửa trong bếp vẫn cháy đỏ, soi bóng cô giáo trẻ.

Vài tháng sau, Páo đạt giải nhất kỳ thi học sinh giỏi cấp huyện. Em ôm tấm giấy khen chạy đến bên cô Mai, nước mắt lăn dài trên gương mặt rám nắng:

– Sau này em muốn làm giáo viên như cô.

Cô Mai nhìn học trò, lòng dâng lên niềm hạnh phúc khó tả. Cô biết rằng những ngày băng rừng, những đêm thức trắng, những bữa cơm đạm bạc của mình không hề vô nghĩa.

Nhiều năm trôi qua, trên đỉnh đèo ấy đã có thêm những lớp học mới. Con đường đến trường được bê tông hóa. Páo giờ đây trở thành một thầy giáo trẻ, tiếp tục gieo chữ cho trẻ em vùng cao.

Người dân trong bản vẫn nhắc về cô giáo Mai như nhắc về một “hoa lửa” – bông hoa nhỏ bé nhưng rực sáng giữa mùa đông giá lạnh. Từ trái tim đầy yêu thương của cô, biết bao ước mơ đã được thắp lên.

Bởi đôi khi, chỉ cần một người kiên trì giữ lửa, cả một vùng núi xa xôi cũng có thể bừng sáng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn