Hoa Lửa Trên Đồi Cỏ Cháy
Năm 1979, khi đất nước còn in hằn những vết thương chưa kịp lành, chàng trai trẻ Đinh Công Lượng, sinh năm 1959, đã lặng lẽ khoác ba lô lên đường nhập ngũ. Ngày rời quê, mẹ ông không khóc thành tiếng, chỉ đứng nơi đầu ngõ, đôi tay run run siết chặt vạt áo. Còn ông, mang theo trong tim không chỉ là lòng yêu nước, mà còn là những ước mơ giản dị của một người con trai tuổi hai mươi.
Những năm tháng trong quân ngũ là chuỗi ngày hun đúc ý chí và nghị lực. Giữa núi rừng khắc nghiệt, giữa những đêm hành quân không trăng, ông cùng đồng đội chia nhau từng ngụm nước, từng nắm cơm khô. Có những lúc cái lạnh cắt da và hiểm nguy cận kề, nhưng trong ánh mắt họ luôn cháy lên một thứ ánh sáng – thứ ánh sáng của niềm tin và trách nhiệm.



