Hoa Lửa Trên Đồi Sim
Một người liên lạc trẻ kể lại ký ức về một đêm giữa khói lửa chiến tranh, khi lòng dũng cảm và sự hy sinh của những con người bình dị đã thắp lên niềm tin giữa thời cuộc.
Mùa hè năm ấy, ngọn đồi sim tím chỉ còn lại mùi khói thuốc súng. Tôi là Nguyễn Văn Khải, khi đó vừa tròn mười chín tuổi, làm nhiệm vụ liên lạc cho đơn vị đóng quân ở vùng trung du.
Đêm xuống rất nhanh. Ánh trăng bị che khuất bởi những đám mây đen, chỉ còn tiếng côn trùng hòa lẫn với tiếng đại bác vọng từ xa. Tôi nhận nhiệm vụ mang một bức điện khẩn đến đơn vị bạn, cách đó gần mười cây số.
Con đường xuyên qua cánh rừng vốn quen thuộc bỗng trở nên xa lạ. Cây cối gãy đổ, đất đá ngổn ngang vì bom. Mỗi bước chân đều phải thật cẩn trọng.
Giữa đường, tôi gặp một bà cụ đang dìu một em bé bị thương. Bà khẩn khoản nhờ tôi giúp đưa em đến trạm cứu thương gần nhất. Tôi biết bức điện mình mang có ý nghĩa rất quan trọng, nhưng cũng không thể bỏ mặc hai bà cháu.
Tôi cõng em bé trên lưng, cùng bà cụ băng qua con suối cạn. Đến trạm cứu thương, các y tá nhanh chóng tiếp nhận em. Không kịp nghỉ ngơi, tôi tiếp tục lên đường.
Khi tới nơi, trời vừa hửng sáng. Người chỉ huy mở bức điện, lập tức ra lệnh cho đơn vị cơ động sang vị trí mới. Sau này tôi mới biết, nhờ bức điện ấy mà cả đơn vị đã tránh được một đợt pháo kích lớn.
Nhiều năm sau chiến tranh, tôi trở lại ngọn đồi sim. Những hố bom ngày nào đã phủ đầy cỏ xanh, hoa sim lại nở tím cả sườn đồi. Mỗi lần nhìn những bông hoa rung rinh trong gió, tôi nhớ đến bà cụ, em bé và những đồng đội đã sống, chiến đấu bằng tất cả lòng can đảm.
Thời hoa lửa đã lùi xa, nhưng ký ức về tình người giữa gian khó vẫn cháy sáng trong tim tôi như ngọn lửa không bao giờ tắt.



