Anh hùng Lực lượng vũ trang

HOA LỬA TRÊN ĐÒNG XẺO QUÝT

Đồng Tháp11/08/2026xã Thạnh Phú (Xã Thạnh Phú)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

HOA LỬA TRÊN ĐÒNG XẺO QUÝT


Nếu sông Tiền có anh hùng lặn sông đánh tàu, đầm sậy Mỹ Thọ có dũng sĩ ngáng chân xe bọc thép, thì vạt tràm Xẻo Quýt (Cao Lãnh) lại lưu giữ câu chuyện về một "bông hoa lửa" kiên cường mang tên Nữ anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân Trần Thị Thu (thường gọi là Út Thu). Người con gái xứ tràm ngút ngàn đã đem tuổi thanh xuân của mình thắp lên ngọn lửa hy sinh không gì lay chuyển nổi.


Sinh ra trong thời chiến, Út Thu sớm mồ côi cha mẹ do đạn bom giặc. Lớn lên giữa lòng căn cứ cách mạng Xẻo Quýt, năm 16 tuổi, chị đã xung phong vào Đội nữ du kích. Với vóc dáng nhỏ nhắn, nụ cười hiền lành cùng sự thông minh, nhanh trí, chị được giao nhiệm vụ trinh sát, liên lạc và trực tiếp gài mìn diệt địch ngay trong lòng các đồn bốt ven sông.


Đầu năm 1968, trong không khí sôi động của Chiến dịch Mậu Thân, quân địch hoảng loạn mở hàng loạt trận càn đánh phá dữ dội vào vùng ven Cao Lãnh hòng bịt đường tiếp tế của ta. Xẻo Quýt trở thành mục tiêu trọng điểm.


Một buổi sáng mùa khô, địch bất ngờ huy động hai đại đội biệt kích phối hợp với máy bay trực thăng đổ quân bao vây khu vực rạch Xẻo Quýt. Đội du kích xã khi ấy chỉ có vài người, lại đang chuyển tài liệu và thương binh về tuyến sau. Nhận thấy nguy cơ căn cứ bị lộ, Út Thu quyết định một mình ở lại thu hút hỏa lực địch để đồng đội cõng thương binh rút lui.


Chị dùng chiếc xuồng dầm ba lá, chất đầy nhánh tràm khô và cỏ khô, lướt nhanh qua các kênh rạch nhỏ. Vừa chèo xuồng, chị vừa xả từng loạt súng AK rồi ném lựu đạn về phía quân địch, cố tình tạo ra tiếng nổ lớn để giặc tưởng gặp phải lực lượng chủ lực của ta.


Địch trúng kế, dồn toàn bộ hỏa lực và trực thăng đuổi theo chiếc xuồng nhỏ của Út Thu. Đạn cày xới mặt nước, lá tràm rơi tả tơi. Chị bị thương ở vai và đùi, máu đỏ thẫm cả vạt áo ba ba đen, nhưng tay chị vẫn ghì chặt tay lái, tiếp tục dụ địch tiến sâu vào trận địa gài mìn tự chế.


Khi chiếc xuồng bị trúng đạn bốc cháy, Út Thu nhảy xuống nước, áp mình vào gốc tràm già. Lúc này, toán quân biệt kích đã áp sát, hò reo đòi bắt sống "nữ du kích Mười Tám". Đạn của chị đã cạn, chỉ còn duy nhất một quả lựu đạn gài bên hông.


Thấy giặc vây quanh, chỉ còn cách vài bước chân, Út Thu gạt đi giọt mồ hôi trộn lẫn máu trên mặt. Chị đứng tựa vào gốc tràm, nở nụ cười kiêu hãnh rồi rút chốt quả lựu đạn cuối cùng, ôm chặt lấy tên chỉ huy toán biệt kích vừa bước tới.


ĐÙNG!


Ánh lửa bùng lên giữa rừng tràm xanh ngắt. Ngọn lửa ấy xé tan sự hung hãn của quân thù, bảo vệ an toàn cho thương binh và cán bộ cách mạng phía sau.


Út Thu ngã xuống khi tuổi đời mới tròn mười chín. Rừng tràm Xẻo Quýt hôm nay vẫn rì rào trong gió, rợp bóng mát xanh tươi. Nhưng ẩn dưới màu xanh yên bình ấy, ngọn lửa tuổi mười chín của người con gái Đồng Tháp vẫn rực cháy, như một đóa hoa lửa không bao giờ tàn trên mảnh đất quê hương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
HOA LỬA TRÊN ĐÒNG XẺO QUÝT | Câu chuyện thời hoa lửa