HOA LỬA TRÊN ĐƯỜNG RA TRẬN: XUÂN - ĐỒNG ĐỘI VÀ LỜI HẸN THỐNG NHẤT
Trong những trang sử hào hùng của dân tộc, câu chuyện về người con gái Trương Thị Xuân (sinh năm 1955) tại xã Thọ Lập tỉnh Thanh Hóa là một bản hùng ca về tuổi trẻ dấn thân nơi tuyến lửa.
Năm 1972, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn cam go nhất, cô thiếu nữ Trương Thị Xuân vừa tròn 17 tuổi. Với tinh thần "Ba sẵn sàng", bà gác lại tình riêng, rời xa quê hương Thọ Lập – nơi có dòng sông Chu hiền hòa và những cánh đồng lúa thẳng cánh cò bay – để gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong.
Trong hành trang của cô gái trẻ bấy giờ chỉ có niềm tin sắt đá và bầu nhiệt huyết của tuổi thanh xuân, sẵn sàng đi bất cứ nơi đâu, làm bất cứ việc gì Tổ quốc cần. Đơn vị của bà thường xuyên phải túc trực tại những "tọa độ lửa" – nơi bom đạn cày xới mỗi ngày để giữ vững mạch máu giao thông. Công việc của những cô gái TNXP ngày ấy vô cùng gian khổ:Vừa dứt tiếng máy bay, các bà đã có mặt trên mặt đường, tay cuốc tay xẻng san lấp để đoàn xe ra tiền tuyến kịp chuyển bánh.Trong những đêm tối trời, không thể thắp đèn vì sợ địch phát hiện, bà Xuân cùng đồng đội đã mặc áo trắng, đứng làm tiêu mốc dẫn lối cho những đoàn xe vận tải vượt qua các đoạn đường sạt lở, nguy hiểm. Những bữa cơm nắm muối vừng, những cơn sốt rét rừng hành hạ, nhưng tiếng cười của bà và đồng đội vẫn vang lên át cả tiếng bom.
Câu chuyện về bà Trương Thị Xuân là minh chứng cho sức mạnh của phụ nữ Việt Nam: dịu dàng trong đời thường nhưng kiên cường, bất khuất trong bão đạn.



