HOA LỬA TRÊN ĐƯỜNG TRƯỜNG SƠN
Tháng 3 năm 1971, tọa độ X trên Đường 20 Quyết Thắng.
Trận bom tọa độ vừa dứt. Khói độc hăng nồng cuộn lên từ những hố bom hoác hoác. Đại đội nữ thanh niên xung phong của Hà nhanh chóng rời hầm. Nhiệm vụ của họ vô cùng khẩn cấp: San lấp mặt đường để đoàn xe xích chở đạn tiến vào miền Nam trước khi trời sáng.
Hà, cô gái Hà Nội tròn 19 tuổi, tay cầm xẻng, vừa xúc đất vừa ho sặc sụa vì khói bom. Bên cạnh cô, chị Thảo, đại đội trưởng, hét lớn qua tiếng ù tai:
"Nhanh tay lên các em! Xe sắp đến rồi!"
Đột nhiên, tiếng rít xé gió của máy bay trinh sát OV-10 quay trở lại. Pháo sáng rực rỡ thả xuống. Toàn bộ cung đường phơi trần như ban ngày. Ngay sau đó là tiếng gầm rú của máy bay ném bom B-52.
"Tất cả vào hầm!" - Chị Thảo hô lớn.
Nhưng chiếc xe đi đầu của đoàn xe vận tải đã tiến vào cửa trọng điểm. Nếu xe dừng lại, toàn bộ đội hình phía sau sẽ biến thành mồi ngon cho bom đạn.
Không một chút do dự, Hà buông xẻng. Cô vơ lấy chiếc áo trắng dự phòng trong ba lô, quấn chặt vào cọc gỗ. Cô lao ra mép vực, nơi mặt đường vừa bị lở loét sâu hoắm. Hà đứng thẳng, hai tay giơ cao chiếc áo trắng làm cọc tiêu sống hướng dẫn xe tránh hố bom.
Bom nổ rung chuyển mặt đất.
Đất đá bắn tung tóe.
Ánh chớp lửa trùm lên bóng dáng nhỏ nhắn.
Chiếc xe tải hạng nặng rú ga, theo ánh áo trắng của Hà mà vượt qua đoạn sạt lở an toàn. Chiếc thứ hai, thứ ba nối đuôi nhau băng qua cửa tử.
Khi chiếc xe cuối cùng vượt qua, trời cũng vừa hừng đông. Đoàn xe đã an toàn vào nơi trú ẩn. Chị Thảo và đồng đội lao đến bên mép vực. Hà nằm đó, gương mặt sạm đen khói súng, hơi thở yếu ớt nhưng đôi mắt vẫn ngước nhìn theo hướng đoàn xe đi. Chiếc áo trắng trên tay cô đã loang lổ máu và cháy sém một nửa.
Hà mỉm cười, thầm thì:
"Xe qua hết rồi phải không chị?"
Chị Thảo nghẹn ngào gật đầu, ôm chặt lấy cô. Hà đã mãi mãi nằm lại tuổi 19 ở chiến trường rực lửa, gửi lại thanh xuân cho tuyến đường huyết mạch của Tổ quốc.



