HOA LỬA TRONG DÒNG SUỐI LÊ-NIN
Có những ngọn lửa được thắp lên từ những chiến công hiển hách, cũng có những
ngọn lửa được nhen nhóm từ sự hy sinh thầm lặng của những con người bình dị. Dẫu thời
gian có trôi qua, ngọn lửa của lòng yêu nước, của tinh thần bất khuất và sự cống hiến vì
độc lập, tự do của dân tộc vẫn luôn rực cháy trong trái tim mỗi người Việt Nam. Đó chính
là "Hoa Lửa" – những bông hoa nở từ máu, nước mắt và niềm tin son sắt của các thế hệ
cha anh đã không tiếc tuổi xuân vì Tổ quốc.
Là một sinh viên được sinh ra và lớn lên trong hòa bình, tôi may mắn không phải
chứng kiến những năm tháng chiến tranh khốc liệt. Thế nhưng, mỗi trang sử dân tộc, mỗi
câu chuyện về những người có công với đất nước đều khiến tôi lặng người trước những hy
sinh lớn lao. Đặc biệt, hình ảnh người anh hùng nhỏ tuổi Kim Đồng – cậu thiếu niên mới
mười bốn tuổi đã dũng cảm lấy thân mình bảo vệ cán bộ cách mạng – luôn để lại trong tôi
niềm kính phục và xúc động sâu sắc. Em không chỉ là biểu tượng của lòng yêu nước, mà
còn là minh chứng cho chân lý rằng tình yêu Tổ quốc không được đo bằng tuổi tác, mà
bằng trái tim và tinh thần cống hiến.
Bằng tất cả sự biết ơn và lòng thành kính, tôi viết bài dự thi này như một nén tâm
hương gửi đến người đồng chí nhỏ tuổi Kim Đồng, cũng như hàng triệu anh hùng, liệt sĩ
đã hy sinh vì nền độc lập, tự do của dân tộc. Tôi mong rằng, qua từng dòng chữ, không chỉ
là câu chuyện về một người anh hùng, mà còn là lời nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay về trách
nhiệm gìn giữ, tiếp nối những giá trị cao đẹp mà các thế hệ đi trước đã đánh đổi bằng cả
cuộc đời mình.
Xin được cúi đầu tri ân những người đã hóa thân thành "Hoa Lửa" bất diệt trong
dòng chảy lịch sử dân tộc Việt Nam.
Lời tri ân gửi người đồng chí nhỏ tuổi – Anh hùng liệt sĩ Kim Đồng
Có những ngọn lửa cháy bùng giữa chiến trường rồi vụt tắt. Nhưng cũng có những
ngọn lửa âm ỉ, nhỏ bé, được thắp lên từ trái tim của một cậu bé mười bốn tuổi, để rồi soi
sáng cả một hành trình cách mạng của dân tộc suốt nhiều thế hệ. Với tôi, ngọn lửa ấy mang
tên Kim Đồng.
Là một sinh viên lớn lên trong thời bình, tôi chưa từng nghe tiếng bom rơi, chưa
từng nếm mùi đói khát của chiến tranh, càng chưa từng đứng trước lựa chọn giữa sự sống
và cái chết để bảo vệ Tổ quốc. Nhưng mỗi lần đọc về cuộc đời của Kim Đồng, tôi đều lặng
người. Tôi tự hỏi: Điều gì đã khiến một cậu bé chỉ vừa bước qua tuổi thiếu niên có thể bình
thản đối diện với họng súng của kẻ thù? Điều gì đã khiến em chọn chạy về phía hiểm nguy,
thay vì tìm đường sống cho chính mình?
Có lẽ, đó là lòng yêu nước.
Kim Đồng tên thật là Nông Văn Dền, sinh năm 1929 tại bản Nà Mạ, xã Trường Hà,
huyện Hà Quảng, tỉnh Cao Bằng trong một gia đình người dân tộc Nùng. Cha mất sớm, mẹ
tần tảo nuôi các con, anh trai tham gia cách mạng rồi hy sinh. Chính hoàn cảnh ấy đã tôi
luyện nơi em một ý chí cứng cỏi hơn tuổi đời rất nhiều. Từ khi mới mười tuổi, Kim Đồng
đã tham gia làm liên lạc, canh gác và bảo vệ cán bộ cách mạng. Ngày 15 tháng 5 năm 1941,
khi Đội Nhi đồng Cứu quốc đầu tiên được thành lập, em được giao làm đội trưởng – người
đội trưởng đầu tiên của tổ chức tiền thân của Đội Thiếu niên Tiền phong Hồ Chí Minh ngày
nay.
Điều khiến tôi xúc động nhất không chỉ là những chiến công của em, mà là cách em
hoàn thành nhiệm vụ bằng tất cả sự hồn nhiên của một đứa trẻ. Chiếc cần câu, chiếc lồng
chim, con chim sáo... đều trở thành "vỏ bọc" để che mắt quân địch. Người thiếu niên ấy
vừa đóng vai một cậu bé đi câu cá, vừa là người lính trinh sát gan dạ của cách mạng. Mỗi
lần phát hiện nguy hiểm, Kim Đồng dùng tín hiệu đã quy ước để báo cho cán bộ rút lui an
toàn. Một đứa trẻ đáng lẽ chỉ biết đến trò chơi, vậy mà lại phải học cách đối mặt với cái
chết mỗi ngày.
Rồi buổi sáng ngày 15 tháng 2 năm 1943 đã trở thành một dấu lặng không bao giờ
phai trong lịch sử.
Khi phát hiện quân Pháp đang bao vây nơi cán bộ họp bí mật, Kim Đồng lập tức
đánh lạc hướng chúng, chạy băng qua suối để tạo thời gian cho các đồng chí rút lui. Quân
địch nổ súng. Những viên đạn lạnh lùng xuyên qua cơ thể nhỏ bé ấy. Em ngã xuống bên
dòng suối Lê-nin khi mới vừa tròn mười bốn tuổi.
Mười bốn tuổi.
Ở tuổi ấy hôm nay, nhiều em nhỏ đang vô tư cắp sách đến trường, còn Kim Đồng
đã nằm lại giữa núi rừng Cao Bằng để giữ bí mật cho cách mạng.
Tôi không biết giây phút cuối cùng ấy em có sợ không.
Có nhớ mẹ không.
Có nghĩ đến những ngày được tung tăng giữa núi rừng quê hương không.
Hay trong trái tim em lúc ấy chỉ còn duy nhất một điều: "Các đồng chí phải được an
toàn."
Nghĩ đến đó, tim tôi nghẹn lại.
Lịch sử thường nhắc đến Kim Đồng bằng những mỹ từ: "Anh hùng", "Đội trưởng
đầu tiên", "biểu tượng của thiếu nhi Việt Nam". Nhưng phía sau những danh xưng ấy, em
vẫn chỉ là một cậu bé với ước mơ rất bình dị. Em cũng từng muốn lớn lên, muốn được ở
bên mẹ, muốn được sống một cuộc đời dài hơn mười bốn năm ngắn ngủi. Chiến tranh đã
cướp đi tuổi thơ của em, nhưng không thể cướp đi ánh sáng mà em để lại cho dân tộc.
Sau này, năm 1997, Nhà nước truy tặng Kim Đồng danh hiệu Anh hùng Lực lượng
vũ trang nhân dân. Đó là sự ghi nhận xứng đáng, nhưng tôi nghĩ phần thưởng lớn nhất dành
cho em chính là việc tên em vẫn còn sống trong trái tim của hàng triệu đội viên, thanh thiếu
niên Việt Nam.
Ngày nay, chúng tôi được học tập trong những giảng đường khang trang, được tự
do theo đuổi ước mơ, được nói về tương lai thay vì lo sợ cho ngày mai. Tất cả những điều
bình thường ấy lại được đánh đổi bằng biết bao máu xương của những con người phi
thường như Kim Đồng.
Lòng biết ơn, với tôi, không chỉ là cúi đầu trước tượng đài hay dâng một nén hương
vào ngày kỷ niệm. Lòng biết ơn còn là học tập bằng tất cả trách nhiệm, là sống tử tế với
cộng đồng, là không thờ ơ trước vận mệnh của đất nước, là dám cống hiến khi Tổ quốc
cần. Chúng tôi không cần phải hy sinh như thế hệ cha anh, nhưng chúng tôi phải sống sao
cho xứng đáng với sự hy sinh ấy.
Có người từng nói rằng, một dân tộc chỉ thật sự mạnh khi biết trân trọng ký ức của
mình. Tôi tin điều đó. Bởi mỗi lần nhắc đến Kim Đồng, tôi không chỉ nhớ về một người
anh hùng thiếu niên, mà còn thấy hiện lên hình ảnh của cả một thế hệ đã lấy tuổi trẻ làm
ngọn đuốc soi đường cho độc lập dân tộc.
Giữa dòng chảy hối hả của cuộc sống hiện đại, có thể nhiều người sẽ quên đi những
cái tên đã làm nên lịch sử. Nhưng tôi mong rằng, sẽ luôn có những người trẻ dừng lại một
chút để nhớ về cậu bé bên dòng suối Lê-nin năm nào. Nhớ rằng đã từng có một người đồng
chí nhỏ tuổi lấy thân mình che chở cho tương lai của dân tộc.
Kim Đồng đã ngã xuống.
Nhưng ngọn lửa trong trái tim em chưa bao giờ tắt.
Ngọn lửa ấy vẫn đang cháy trong màu cờ đỏ giữa quảng trường, trong tiếng trống
Đội mỗi sáng thứ Hai, trong từng trang sách lịch sử, trong những giảng đường đại học hôm
nay và trong chính trái tim của những người trẻ như tôi.
Xin được cúi đầu trước anh – người đồng chí nhỏ tuổi.
Xin được gửi đến anh lòng biết ơn sâu sắc nhất.
Và xin hứa sẽ sống một cuộc đời có ích, để sự hy sinh của anh không bao giờ trở
thành điều vô nghĩa.
“Có những con người chỉ sống mười bốn năm, nhưng đủ để trở thành tuổi trẻ của
cả một dân tộc.”



