“Hoa lửa từ chiến trường Campuchia – ký ức của người lính công binh Kiên Của”
Chú Kiên Của, sinh năm 1965 ở ấp Truôn, xã Hưng Mỹ, từng là người lính công binh tham gia chiến trường Campuchia. Giữa bom đạn khốc liệt, chú kiên cường gỡ mìn, tải thương, xây cầu giúp đồng đội. Trong một lần làm nhiệm vụ, chú bị thương nặng và mang trong mình vết tích chiến tranh đến hôm nay. Dù vậy, chú luôn lạc quan, sống nghĩa tình – là ngọn “Hoa Lửa” sáng mãi trong lòng thế hệ trẻ.

CÂU CHUYỆN HOA LỬA: NGƯỜI LÍNH CÔNG BINH KIÊN CỦA – KÝ ỨC TỪ ĐẤT CAMPUCHIA
Ở ấp Truôn, xã Hưng Mỹ, có một người cựu chiến binh vẫn luôn được bà con kính trọng và yêu quý – chú Kiên Của, sinh năm 1965. Nhắc về những năm tháng thanh xuân của mình, chú chỉ cười hiền rồi nói: “Hồi đó ai cũng đi, mình cũng đi, coi đó là nghĩa vụ với Tổ quốc nên chẳng nề nà, mình đi để có hòa bình cho quê hương, đất nước.”
Ngày 13 tháng 8 năm 1985, chàng thanh niên Kiên Của rời quê hương Vĩnh Long, lên đường nhập ngũ tại thao trường Đồng Tâm – Mỹ Tho. Sau hơn 3 tháng 20 ngày huấn luyện với những kỹ thuật bộ binh dành cho chiến sĩ mới, chú được điều ra mặt trận, sang chiến trường Campuchia, thuộc Trung đoàn 1, C30, đóng quân tại khu vực Bách Đoan Bon.
Tại đây, chú được giao nhiệm vụ công binh – gỡ mìn, một công việc vô cùng nguy hiểm, luôn đối mặt với cái chết. Giữa khói lửa chiến trường, tiếng pháo nổ dội vào lòng đất, từng ngày trôi qua trong cảnh thiếu thốn, hiểm nguy. Nhưng chú và đồng đội vẫn kiên cường bám trụ, “ngày nào cũng chiến đấu”, như chú kể lại bằng giọng bình thản mà ánh mắt xa xăm.
Không chỉ làm công binh, chú còn kiêm luôn nhiều nhiệm vụ khác: tải thương, dựng nhà, xây cầu…, hỗ trợ đồng đội trong mọi hoàn cảnh. Trong những tháng năm ấy, chú Kiên Của từng giữ chức Tiểu đội trưởng, trực tiếp chỉ huy anh em trong đơn vị.
Ký ức khó quên nhất đối với chú là ngày bị thương trong khi đang tải thương cho đồng đội. Khi đang di chuyển, chú không may dẫm phải mìn bộ binh, bị thương nặng. Đồng đội lập tức đưa chú về trung đoàn để giải phẫu, rồi chuyển tiếp về sư đoàn, lên máy bay về Phnom Penh để giải phẫu lần hai. Sau đó, chú được chuyển về bệnh viện 121 Cần Thơ, rồi bệnh viện 175 TP. Hồ Chí Minh để điều trị. Trải qua 4 tháng nằm viện, bác sĩ đã phải mổ nối tĩnh mạch để cứu lấy đôi chân bị thương. Khi sức khỏe dần hồi phục, chú lại được chuyển về bệnh viện 120 Tiền Giang giám định thương tật và sau đó về trại an dưỡng, làm thủ tục xuất ngũ.
Giờ đây, khi nhắc lại, chú Kiên Của vẫn còn nhớ rõ từng gương mặt đồng đội, từng khoảnh khắc giữa rừng sâu, nơi mà mỗi ngày sống sót là một phép màu. Dù mang trên mình những vết thương thời chiến, nhưng chú luôn giữ nụ cười hiền, sống chan hòa và tích cực tham gia các hoạt động tại địa phương.
Chú bảo:“Mình còn sống trở về là may mắn rồi. Nhiều người bạn không có được cơ hội ấy… nên phải sống sao cho xứng đáng với họ.”
Những lời nói giản dị ấy là ngọn lửa âm ỉ cháy trong lòng người cựu chiến binh, là tinh thần kiên trung, dũng cảm và nghĩa tình đồng đội, để thế hệ trẻ hôm nay hiểu rằng – hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng máu và nước mắt của cha anh năm xưa.



