Hoa lửa tuổi trẻ
Những ngày tháng ấy, khi bom đạn vẫn chưa buông tha những miền quê, cánh đồng lúa chín vàng như rực lửa dưới nắng, thì cũng là nơi tuổi trẻ chúng tôi lần đầu tiên bước vào cuộc đời chiến đấu. Tôi còn nhớ rõ, mùa hè năm ấy, vừa tròn mười tám tuổi, tôi cùng đồng đội trong Chi đội Thanh niên xung phong nhận nhiệm vụ mở đường tiếp viện qua con đường Trường Sơn đầy hiểm nguy. Mỗi bước đi là một thách thức, khi bom mìn chưa kịp lùi, khi mồ hôi trộn với đất đỏ, khi tiếng súng xa xa như nhắc nhở chúng t
Những ngày tháng ấy, khi bom đạn vẫn chưa buông tha những miền quê, cánh đồng lúa chín vàng như rực lửa dưới nắng, thì cũng là nơi tuổi trẻ chúng tôi lần đầu tiên bước vào cuộc đời chiến đấu. Tôi còn nhớ rõ, mùa hè năm ấy, vừa tròn mười tám tuổi, tôi cùng đồng đội trong Chi đội Thanh niên xung phong nhận nhiệm vụ mở đường tiếp viện qua con đường Trường Sơn đầy hiểm nguy. Mỗi bước đi là một thách thức, khi bom mìn chưa kịp lùi, khi mồ hôi trộn với đất đỏ, khi tiếng súng xa xa như nhắc nhở chúng tôi về cái giá của tự do. Nhưng chúng tôi không hề chùn bước. Trong những đêm tối tĩnh mịch, chúng tôi kể cho nhau nghe những câu chuyện gia đình, những ước mơ bé nhỏ về một tương lai hòa bình, để giữ cho lòng mình không bị dập tắt. Tôi còn nhớ có những đồng đội, những người cùng tôi bước qua lửa đạn, chỉ là những cô cậu mới mười bảy, mười tám tuổi, nhưng ánh mắt họ kiên cường, như muốn nói với cả thế giới rằng tuổi trẻ chúng tôi sẽ không bao giờ chịu khuất phục. Có lần, giữa rừng sâu, một trận mưa xối xả khiến đường trơn trượt, chúng tôi phải dìu nhau đi qua con suối chảy xiết, từng tiếng cười vang trong bão tố, như thách thức số phận. Đêm đó, chúng tôi ngủ bên bờ suối, lửa trại lập lòe trong mưa, tôi nghe tiếng đồng đội thì thầm những câu chuyện cổ tích về anh hùng, về những người đã hy sinh, về mẹ cha ở quê nhà. Tôi chợt nhận ra rằng, chính những câu chuyện ấy đã nuôi lớn trái tim chúng tôi, cho tôi sức mạnh để vượt qua những ngày gian khổ, để thấy rằng tuổi trẻ, dù ngắn ngủi, nhưng có thể rực rỡ như hoa lửa giữa bom đạn. Rồi một ngày, khi con đường tiếp viện hoàn thành, khi chúng tôi nhìn những xe tải chở lương thực, thuốc men lướt qua, lòng tôi trào dâng niềm tự hào: tuổi trẻ của chúng tôi đã góp một phần nhỏ bé nhưng quan trọng vào chiến thắng chung. Những kỷ niệm ấy, những câu chuyện về đồng đội, về tình người trong lửa đạn, đã trở thành hạt giống, nảy mầm trong trái tim tôi và bao thế hệ trẻ sau này, để mỗi khi nhắc đến, ta lại thấy tuổi trẻ không chỉ là những ngày tháng trôi qua, mà là những hoa lửa cháy sáng giữa bão tố, để nhắc nhở chúng ta rằng tự do, hòa bình và tình người luôn đáng giá hơn bất cứ điều gì.


