Hoa lửa vẫn nở
Tháng Bảy năm 1972, khi chiến tranh vẫn còn phủ bóng lên nhiều miền quê, cô gái trẻ Dương Thị Nhàn, sinh ngày 14 tháng 8 năm 1954, quê ở Thiệu Tâm, huyện Thiệu Hóa, tỉnh Thanh Hóa, đã khoác ba lô lên đường tham gia Thanh niên xung phong.
Tháng Bảy năm 1972, khi chiến tranh vẫn còn phủ bóng lên nhiều miền quê, cô gái trẻ Dương Thị Nhàn, sinh ngày 14 tháng 8 năm 1954, quê ở Thiệu Tâm, huyện Thiệu Hóa, tỉnh Thanh Hóa, đã khoác ba lô lên đường tham gia Thanh niên xung phong.
Ngày ấy, tuổi đời còn rất trẻ. Phía trước là núi rừng, những con đường gian nan và những nhiệm vụ mà cô chưa thể hình dung hết. Đơn vị của Nhàn là C4-N259-TĐ572, làm nhiệm vụ trên đất Lào.
7
Những năm tháng không thể nào quên
Công việc của những người thanh niên xung phong khi ấy chủ yếu là làm đường.
Giữa núi rừng, một con đường không tự nhiên mà có. Nó được mở bằng sức người, bằng những nhát cuốc, nhát xẻng, bằng mồ hôi và cả sự kiên gan của những chàng trai, cô gái tuổi đôi mươi.
Ban ngày lao động, khi có nhiệm vụ lại lập tức lên đường. Những cung đường gập ghềnh, những cơn mưa rừng bất chợt, những đêm dài thiếu thốn… tất cả trở thành một phần của tuổi trẻ.
Có những lúc mệt đến rã rời, nhưng chẳng ai muốn mình trở thành người bỏ cuộc.
Nhàn cũng vậy.
Cô gái quê Thanh Hóa ngày ấy mang theo trong lòng nỗi nhớ gia đình, nhớ quê hương và niềm tin rằng những việc mình đang làm, dù nhỏ bé, cũng góp phần vào một ngày đất nước được bình yên.
Tuổi thanh xuân của Nhàn đã trôi qua giữa những cung đường nơi chiến trường.
Ba năm hai tháng.
Từ tháng 7 năm 1972 đến tháng 9 năm 1975, đó là quãng thời gian đẹp nhất và cũng gian lao nhất của tuổi trẻ.
Ngày trở về
Tháng 9 năm 1975.
Chiến tranh đã đi qua. Sau những năm tháng xa quê, Nhàn trở về với cuộc sống đời thường.
Không còn ba lô hành quân, không còn những ngày tháng làm đường nơi chiến trường. Trước mắt chị lại là ruộng đồng, là quê hương, là cuộc sống bình dị của người dân sau chiến tranh.
Từ một cô thanh niên xung phong năm nào, Nhàn trở về làm ruộng tại địa phương.
Cuộc đời chị lại gắn với đất.
Những bàn tay từng cầm cuốc, cầm xẻng mở đường năm xưa giờ tiếp tục cầm liềm, cấy lúa, vun từng luống ruộng. Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức về những năm tháng tuổi trẻ vẫn ở lại.
Có lẽ với những người từng đi qua chiến tranh, ký ức không cần phải kể quá nhiều.
Chỉ một màu xanh của núi rừng.
Một con đường đất.
Một buổi chiều quê.
Hay tiếng gọi của người đồng đội năm xưa…
Cũng đủ làm cả một miền ký ức trở về.
Hoa lửa vẫn nở
Năm tháng trôi qua, những cô gái thanh niên xung phong ngày nào đã trở thành những người phụ nữ của gia đình, của làng quê.
Nhưng tuổi đôi mươi của họ thì không mất đi.
Nó nằm lại trên những con đường năm ấy.
Nằm trong những trang giấy cũ.
Nằm trong những câu chuyện kể cho con cháu.
Và nằm trong chính dáng người đã đi qua chiến tranh mà vẫn lặng lẽ sống một cuộc đời bình dị.
Dương Thị Nhàn cũng vậy.
Từ cô gái quê Thiệu Hóa lên đường năm 1972 đến người phụ nữ trở về làm ruộng sau tháng 9 năm 1975, cuộc đời chị là một lát cắt giản dị của cả một thế hệ thanh niên Việt Nam đã gửi tuổi trẻ của mình cho những năm tháng đất nước gian lao.
Họ không cần những lời hoa mỹ.
Bởi chính những năm tháng tuổi trẻ của họ đã là một mùa hoa lửa.
Và hôm nay, khi nhìn lại, điều còn lại không chỉ là những gian khổ đã đi qua, mà còn là niềm tự hào về một thời tuổi trẻ — một thời dám đi, dám chịu gian lao và dâng hiến những năm tháng đẹp nhất của đời mình cho quê hương, đất nước.



