HOA LỬA – VÕ THỊ SÁU
Võ Thị Sáu sinh năm 1933, tại xã Phước Thọ, huyện Đất Đỏ, tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu. Chị lớn lên trong một gia đình nghèo, sớm chứng kiến cảnh quê hương chìm trong khói lửa chiến tranh, nhân dân sống dưới ách áp bức của thực dân Pháp.
Mới mười bốn tuổi, khi bạn bè cùng trang lứa còn đến trường, Võ Thị Sáu đã tham gia đội công an xung phong Đất Đỏ. Công việc của chị là trinh sát, cảnh giới, rải truyền đơn và tham gia diệt ác, phá tề. Trong dáng người nhỏ bé ấy là một ý chí kiên cường, gan dạ đến lạ thường.
Năm 1949, trong một trận đánh tại chợ Đất Đỏ, Võ Thị Sáu ném lựu đạn tiêu diệt tên cai tổng Tòng – một tên Việt gian khét tiếng. Sau đó, trong một lần làm nhiệm vụ khác, chị bị địch bắt khi mới mười sáu tuổi.
Trước những đòn tra tấn dã man nơi ngục tối, Võ Thị Sáu vẫn một mực giữ vững khí tiết cách mạng. Chị không khai báo, không cúi đầu, không run sợ. Trước tòa án quân sự của thực dân Pháp, chị hiên ngang khẳng định:
“Tôi chỉ biết đứng về phía nhân dân, chống lại kẻ xâm lược.”
Tháng 1 năm 1952, thực dân Pháp đưa Võ Thị Sáu ra Côn Đảo và xử bắn khi chị chưa tròn hai mươi tuổi. Sáng hôm ấy, giữa pháp trường lạnh lẽo, chị Sáu vẫn cất cao tiếng hát, bước đi bình thản, ánh mắt hướng về phía Tổ quốc.
Người nữ anh hùng trẻ tuổi ngã xuống, nhưng tinh thần của chị thì không. Trên mảnh đất Côn Đảo hôm nay, mộ chị luôn đầy hoa tươi, nhang khói chưa bao giờ tắt. Nhân dân gọi chị bằng cái tên thân thương: “Cô Sáu” – như gọi một người con, người cháu trong gia đình lớn của dân tộc Việt Nam.
Võ Thị Sáu là bông hoa lửa rực cháy của tuổi trẻ Việt Nam – cháy lên từ lòng yêu nước, từ khát vọng tự do, từ niềm tin sắt son vào ngày độc lập. Ngọn lửa ấy không chỉ soi sáng một thời máu lửa, mà còn thắp lên trách nhiệm cho thế hệ hôm nay: sống xứng đáng với những hy sinh không trở về.



