Bài viết

Hoa mười giờ bên chiến hào

Bắc Ninh05/05/2026Phạm Thị Hiền (Trường Tiểu học Vô Tranh 2)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở vùng quê Bình An, có một ngôi trường nhỏ nằm cạnh cánh đồng.

Chiến tranh khiến trường học nhiều lần bị bom đánh sập. Nhưng cứ sửa xong, thầy trò lại tiếp tục đến lớp.

Trong lớp 4A có cô bé Mai rất yêu hoa. Nhà nghèo, nhưng Mai luôn dành một góc nhỏ trước sân để trồng hoa mười giờ.

Một ngày nọ, máy bay địch ném bom xuống gần trường. Một góc sân bị cày tung, lớp học tốc mái.

Hôm sau, dù còn nhiều đổ nát, thầy giáo vẫn đến.

Thầy nói:

– Dù chiến tranh có ác liệt đến đâu, chúng ta vẫn phải học.

Cả lớp bắt tay dọn dẹp.

Mai lặng lẽ mang theo mấy nhánh hoa mười giờ.

Em trồng chúng quanh hố bom lớn nhất giữa sân trường.

Các bạn ngạc nhiên:

– Sao cậu làm thế?

Mai nhẹ nhàng đáp:

– Để nơi đau thương này nở hoa.

Những ngày sau, cả lớp thay nhau tưới nước.

Ít lâu sau, những bông hoa mười giờ nở rực dưới nắng.

Giữa sân trường loang lổ vết bom, sắc hoa hồng tươi như nụ cười.

Mỗi sáng đến lớp, học sinh đều thấy lòng mình vui hơn.

Một hôm, đoàn cán bộ huyện về thăm trường. Nhìn luống hoa nở rực, bác trưởng đoàn xúc động:

– Đây chính là biểu tượng đẹp nhất của tuổi thơ Việt Nam trong chiến tranh.

Nhiều năm sau, khi đất nước hòa bình, Mai trở thành cô giáo.

Ngày đầu tiên đứng trên bục giảng, cô kể cho học sinh nghe câu chuyện về luống hoa bên hố bom năm ấy.

Cô nói:

– Trong những ngày gian khó nhất, con người vẫn có thể gieo mầm hy vọng.

Những bông hoa mười giờ năm xưa vẫn nở, như minh chứng cho một thời hoa lửa không thể nào quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn