HOA NỞ GIỮA MƯA BOM

Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, nơi tuyến lửa khói bom mịt mù, có một nữ thanh niên xung phong tên Lan. Mỗi ngày, cô cùng đồng đội san lấp hố bom, mở đường để những đoàn xe chở lương thực và vũ khí kịp thời ra tiền tuyến.
Có những đêm mưa bom dội xuống không ngớt, đất đá tung mù trời, nhưng Lan vẫn mỉm cười động viên đồng đội: “Chừng nào con đường còn thông, chừng đó Tổ quốc còn niềm tin chiến thắng.”
Một lần, trong lúc làm nhiệm vụ, Lan đã anh dũng hy sinh khi che chở cho đồng đội. Trên mảnh đất nơi cô ngã xuống, mùa xuân năm sau nở rực những bông hoa dại đỏ thắm như ngọn lửa.
Nhiều năm trôi qua, con đường năm xưa đã trở thành tuyến đường yên bình. Mỗi người đi qua đều dừng lại trước tấm bia tưởng niệm để tưởng nhớ những người đã hiến dâng tuổi xuân cho độc lập, tự do của dân tộc.
“Thời hoa lửa” đã lùi xa, nhưng lòng yêu nước, tinh thần quả cảm và sự hy sinh của những người trẻ năm ấy vẫn mãi là những đóa hoa bất tử trong trái tim các thế hệ hôm nay.



