Hoa Nở Nơi Anh Nằm Lại
Tôi là một cựu thanh niên xung phong, đã sống đủ lâu để đi qua cả chiến tranh lẫn hòa bình, nhưng có những ký ức thì không bao giờ chịu rời đi, như một bông hoa vẫn nở ở nơi anh nằm lại, lặng lẽ mà ám ảnh suốt cả đời tôi. Năm ấy tôi mới đôi mươi, cùng đơn vị mở đường Trường Sơn, ngày thì san lấp hố bom, đêm thì né máy bay, ăn cơm vắt, uống nước suối, sống giữa ranh giới mong manh của sống và chết, và trong đơn vị có anh Hùng, người luôn cười rất hiền dù bom đạn không buông tha một ngày nào, anh ít nói về bản thân nhưng lại hay nhường phần nguy hiểm cho người khác, có lần tôi hỏi vì sao anh không sợ, anh chỉ nói rằng nếu ai cũng sợ thì con đường sẽ không bao giờ thông. Một buổi sáng sau trận mưa rừng kéo dài, chúng tôi được lệnh mở lại đoạn đường vừa bị bom đánh sập, đất đá ngổn ngang, cây rừng đổ rạp, chưa kịp làm gì thì máy bay địch xuất hiện, tiếng còi báo động vang lên nhưng mọi thứ diễn ra quá nhanh, bom rơi xuống như xé nát cả khu đồi, tôi bị hất văng, khi tỉnh lại chỉ thấy khói bụi mù mịt và những thân cây gãy đổ, tôi gọi tên anh Hùng đến khản giọng nhưng không ai trả lời, và tôi hiểu rằng anh đã nằm lại nơi đó, giữa con đường còn dang dở. Sau chiến tranh, tôi trở về quê, sống một cuộc đời bình lặng, nhưng ký ức ấy không bao giờ phai, mỗi lần đi qua những con đường mới, tôi lại nhớ đến đoạn đường cũ năm xưa, nơi anh đã ngã xuống, và điều kỳ lạ là vài năm sau khi trở lại Trường Sơn, tôi thấy ở chính nơi ấy, giữa đất đá từng bị bom cày xới, những bông hoa dại đã mọc lên, nhỏ bé nhưng kiên cường, nở rực dưới nắng như chưa từng có chiến tranh. Tôi đứng rất lâu, không dám bước lại gần, vì tôi sợ chỉ cần chạm vào là ký ức sẽ vỡ ra, và tôi chợt hiểu rằng những bông hoa ấy không chỉ là của thiên nhiên, mà như một lời nhắc rằng anh vẫn còn ở lại đây, trong đất, trong gió, trong màu xanh đã thay cho khói lửa ngày nào. Tôi cúi xuống, đặt một nắm đất lên chỗ anh từng nằm, và thì thầm như nói với chính mình rằng anh đã không trở về, nhưng anh cũng chưa từng rời đi, bởi nơi anh nằm lại, hoa vẫn nở, và tôi tin rằng đó là cách đất trời giữ lại những con người đã hóa thành ký ức của hòa bình hôm nay.



