HOA NỞ RỰC TRONG LÒNG ĐỊCH
Mùa xuân năm ấy, vùng trung du phía tây tỉnh Quảng Trị chìm trong khói lửa. Địch dựng hàng loạt đồn bốt dọc con đường chiến lược chạy qua thung lũng Khe Sim. Chúng càn quét liên tục, đốt nhà, cướp lúa, bắt dân đi phu. Ban ngày, máy bay gầm rú trên bầu trời. Ban đêm, pháo sáng rơi trắng núi rừng như những đốm ma trơi. Nhưng ngay trong vùng bị chiếm đóng ấy, lòng dân vẫn hướng về cách mạng. Ở cuối làng Khe Sim có một vườn hoa nhỏ. Chủ nhân là bà cụ Lành, hơn sáu mươi tuổi, sống một mình trong căn nhà tranh cạnh bờ suối. Trước sân nhà, bà trồng đầy hoa cúc vàng và hoa mười giờ. Bọn lính đi ngang thường cười nhạo: — Giặc giã thế này mà bà già còn trồng hoa! Bà cụ chỉ lặng lẽ cúi đầu chăm cây. Không ai biết rằng dưới luống hoa ấy là hầm bí mật nuôi giấu cán bộ. Một đêm cuối tháng ba, mưa rừng trút xuống trắng xóa, tiểu đội trinh sát của quân giải phóng bí mật vượt qua vòng vây về làng. Người chỉ huy là trung đội trưởng Vinh — một người lính mới ngoài hai mươi lăm tuổi nhưng gan dạ và từng trải. Vừa bước xuống hầm bí mật dưới vườn hoa, Vinh đã thấy bà cụ Lành đang nhóm bếp. — Các con về rồi à? Giọng bà run run vì xúc động. Vinh nắm chặt tay bà: — Đơn vị chuẩn bị đánh đồn Khe Sim, bà giữ sức khỏe nhé. Nghe vậy, mắt bà cụ ánh lên niềm vui: — Bao năm rồi dân làng chỉ mong có ngày bộ đội về quét sạch tụi nó. Đồn Khe Sim là cứ điểm mạnh nhất vùng. Địch đóng gần một đại đội, có lô cốt bê tông, hàng rào dây thép gai và ụ súng đại liên bao quanh. Từ nơi đó, chúng kiểm soát toàn bộ tuyến đường tiếp tế của quân ta. Muốn giải phóng vùng này, nhất định phải nhổ cái gai ấy. Suốt nhiều ngày, tổ trinh sát bí mật bám đồn. Ban ngày họ cải trang thành dân đi rừng. Ban đêm men theo bờ suối, đo từng lớp hàng rào, ghi nhớ từng vị trí súng máy. Trong lúc đó, dân làng âm thầm giúp đỡ bộ đội. Người chuyển gạo, người đưa thư, người dẫn đường qua các lối mòn trong rừng. Có cô gái tên Hạnh mới mười chín tuổi, làm nhiệm vụ giao liên. Mỗi lần vào đồn bán rau, cô đều bí mật quan sát hoạt động của địch. Đôi mắt hiền lành của cô khiến bọn lính mất cảnh giác. Một buổi chiều, Hạnh mang về tin quan trọng: — Đêm kia tụi lính sẽ mở tiệc vì có tên quan ba từ tỉnh xuống. Vinh lập tức họp đơn vị dưới chân núi. Tấm bản đồ đất trải giữa nền hầm. Anh nói nhỏ nhưng dứt khoát: — Đây là thời cơ tốt nhất. Khi chúng chủ quan, ta sẽ đánh thẳng vào trung tâm đồn. Cả tiểu đội im lặng nghe tiếng mưa rơi trên mái lá. Rồi chiến sĩ Tâm siết chặt khẩu súng: — Phen này phải đánh cho tụi nó không kịp trở tay. Đêm tấn công đến nhanh hơn mọi người tưởng. Trời tối đen như mực. Gió từ cánh rừng thổi hun hút. Từng tổ chiến đấu lặng lẽ áp sát đồn Khe Sim. Từ trong đồn, tiếng cười nói và tiếng nhạc vọng ra ầm ĩ. Bọn lính đang say sưa chè chén. Vinh bò sát hàng rào cuối cùng. Trước mặt anh là ụ súng máy nguy hiểm nhất. Chỉ cần khẩu súng ấy khai hỏa, cả mũi tiến công có thể bị chặn đứng. Anh quay sang Tâm: — Cậu xử lý ụ súng bên phải. Tôi đánh mũi chính. Tâm gật đầu. Hai người lặng lẽ trườn qua lớp bùn lạnh ngắt. Bỗng một ánh đèn pin quét ngang. Tên lính gác đứng phắt dậy: — Ai đó? Không chần chừ, Vinh lao tới như con hổ. Một tiếng “bụp” khô khốc vang lên. Tên lính đổ gục. Ngay lập tức, tiếng bộc phá nổ long trời. Ầm! Hàng rào thép gai tung lên giữa lửa đỏ. — Xung phong! Tiếng hô vang dội cả núi rừng. Bộ đội ta ào vào đồn như thác lũ. Đạn lửa chớp sáng liên hồi trong màn đêm. Bọn địch hoảng loạn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra. Tên quan ba vừa chạy khỏi bàn tiệc đã trúng đạn ngã gục bên cầu thang. Ở hướng đông, Tâm ôm bộc phá lao thẳng vào lô cốt súng máy. Đạn địch quét dữ dội. Một chiến sĩ hét lên: — Tâm, nguy hiểm! Nhưng anh không dừng lại. Ầm! Khối bộc phá nổ tung, ụ súng im bặt. Khói bụi phủ kín chiến hào. Trong tiếng súng dữ dội, Hạnh cùng đội du kích dẫn dân làng xuống hầm trú ẩn. Dù rất sợ, cô vẫn quay lại tiếp đạn cho bộ đội. Đêm ấy, cả Khe Sim rung chuyển. Địch chống trả điên cuồng bằng pháo cối. Từng cột đất đá tung lên mù mịt. Một mảnh pháo sượt qua vai Vinh làm máu chảy đầm đìa. Nhưng anh vẫn lao lên. Trước sở chỉ huy địch, lá cờ giải phóng được chiến sĩ Bình cắm lên giữa khói lửa. Lá cờ đỏ sao vàng tung bay trong đêm tối. Nhìn thấy lá cờ, quân ta càng chiến đấu dữ dội hơn. Tên đồn trưởng cố gom lính tháo chạy về phía bờ suối nhưng đã bị đội du kích chặn đánh. Tiếng súng thưa dần. Rồi tất cả chìm vào im lặng. Trời gần sáng. Sương mù phủ kín thung lũng Khe Sim. Đồn giặc chỉ còn là những đống bê tông cháy đen. Người dân từ các hầm bí mật bước ra, ngơ ngác nhìn lá cờ giải phóng bay trên nóc đồn. Nhiều người bật khóc. Bà cụ Lành chống gậy đi giữa sân đồn, đôi mắt già nua đỏ hoe. Bà nắm tay Vinh: — Các con thắng rồi… thắng thật rồi… Vinh nhìn quanh. Nhiều đồng đội đã nằm lại. Chiến sĩ Tâm hy sinh ngay cạnh lô cốt bị phá hủy. Trên tay anh vẫn còn nắm chặt dây điểm hỏa. Hạnh quỳ xuống bên người chiến sĩ trẻ, nước mắt lăn dài. Không ai nói thành lời. Sau trận đánh, vùng Khe Sim được giải phóng. Những toán địch còn sống sót tháo chạy khỏi thung lũng. Dân làng bắt đầu dựng lại nhà cửa, khai hoang ruộng rẫy. Điều kỳ lạ là vườn hoa trước nhà bà cụ Lành vẫn còn nguyên vẹn dù bom đạn cày nát cả khu đất. Những bông cúc vàng vẫn nở rực dưới nắng sớm. Một buổi sáng, Vinh đứng trước vườn hoa ấy thật lâu. Anh nhớ đến những đồng đội đã ngã xuống để đổi lấy bình yên cho mảnh đất này. Bà cụ Lành bước ra, chậm rãi nói: — Hoa rồi sẽ lại nở thôi con ạ. Đất nước mình cũng vậy. Dù bom đạn có dữ đến đâu, dân mình vẫn đứng lên được. Vinh lặng im nhìn những bông hoa rung rinh trong gió. Phía xa, tiếng trẻ con cười vang bên bờ suối. Khói bếp đã bay lên từ những mái nhà mới dựng. Con đường qua Khe Sim không còn bóng giặc. Mặt trời từ từ nhô lên khỏi đỉnh núi, soi sáng cả thung lũng vừa đi qua chiến tranh. Trong ánh bình minh ấy, những bông hoa trước sân nhà bà cụ Lành rực lên như ngọn lửa. Đó không chỉ là hoa của đất trời. Đó là hoa nở từ lòng yêu nước, từ ý chí bất khuất của quân và dân ta giữa những năm tháng chiến tranh khốc liệt. Và chính những bông hoa ấy đã góp phần làm nên chiến thắng.



