Hoa nở trên đất cũ
Hoa nở trên đất cũ
Hoa nở trên đất cũ
Mùa xuân năm ấy, Hạnh quay lại nơi từng là hố bom.
Giờ đây, nơi đó đã thành một cánh đồng nhỏ.
Hoa dại nở khắp nơi.
Cô bước chậm, như sợ làm đau ký ức.
Dừng lại giữa cánh đồng, cô cúi xuống, chạm vào một bông hoa tím nhỏ.
Giống hệt bông hoa năm nào mọc trong chiến hào.
Hạnh mỉm cười.
“Vẫn nở…”
Gió thổi qua, cánh hoa rung nhẹ.
Không còn tiếng bom.
Không còn tiếng cuốc.
Chỉ còn sự sống.
Cô đứng dậy, nhìn xa.
Một đứa trẻ chạy qua cánh đồng, cười vang.
Âm thanh ấy… chưa từng có trong những năm tháng chiến tranh.
Hạnh khẽ nói:
“Đáng lắm…”
Không phải vì chiến thắng.
Mà vì hôm nay… hoa vẫn nở.



