Hoa nở trên hố bom
Trời tháng bảy đỏ lửa. Mặt đất nứt nẻ, còn bầu trời thì chưa bao giờ yên tiếng động cơ. Người ta gọi đó là “thời hoa lửa” – khi cái đẹp và cái khốc liệt cùng tồn tại trong từng khoảnh khắc. Hà mới mười chín tuổi, là cô gái thanh niên xung phong. Công việc của cô là san lấp hố bom, giữ cho con đường luôn thông suốt để xe chở hàng ra tiền tuyến. Con đường ấy không có tên, chỉ được gọi đơn giản là “đường sống”. Ban ngày, máy bay quần thảo, ném bom liên tục. Ban đêm, dưới ánh trăng nhợt nhạt, Hà và đồng đội lại lặng lẽ ra đường. Tiếng cuốc, tiếng xẻng hòa với tiếng côn trùng, đôi khi xen lẫn cả tiếng tim đập gấp gáp vì sợ. Một đêm, khi cả tổ đang lấp một hố bom lớn, Hùng – cậu lái xe vận tải – dừng lại bên đường. Xe của Hùng chở đầy hàng, nếu không qua được đoạn này trước sáng, cả chuyến sẽ bị lỡ. Hùng nhảy xuống, phụ Hà xúc đất.
“Để tôi giúp, nhanh lên còn kịp giờ.” Hà liếc nhìn, cười nhẹ:
“Anh lo xe đi, chỗ này bọn tôi quen rồi.” “Quen thì vẫn phải nhanh,” Hùng đáp, tay không ngừng làm. Đêm ấy, họ làm việc cùng nhau. Không ai hỏi nhiều về nhau, chỉ biết rằng mỗi người đều có một lý do để đứng ở đây, giữa khói bụi và hiểm nguy. Gần sáng, khi con đường gần như được san phẳng, tiếng máy bay bất ngờ vọng lại. “Máy bay! Ẩn nấp!” – tiếng ai đó hét lên. Mọi người lao xuống hầm. Nhưng chiếc xe của Hùng vẫn còn nằm giữa đường, chưa kịp di chuyển. Hùng nhìn chiếc xe, rồi nhìn Hà.
“Nếu nó trúng xe, cả chuyến hàng sẽ mất.” Không chờ ai ngăn cản, Hùng lao ra. Hà sững người một giây rồi cũng chạy theo. Hai người cố nổ máy, nhưng động cơ khựng lại. Tiếng máy bay càng lúc càng gần. Mặt đất rung lên. “Anh xuống đi!” Hà hét.
“Không kịp đâu!” Hùng đáp, vẫn cố vặn chìa khóa. Khoảnh khắc ấy kéo dài như vô tận. Rồi… động cơ bật lên. Hùng đạp ga, chiếc xe lao về phía trước, rời khỏi điểm nguy hiểm chỉ vài giây trước khi loạt bom trút xuống. Đất đá bắn tung, sức ép hất Hà ngã xuống bên vệ đường. Khi cô mở mắt, khói bụi mù mịt. Tai ù đi. Tim đập dồn dập. “Hùng!” – cô gọi. Một lúc sau, từ phía trước, chiếc xe quay lại. Hùng nhảy xuống, chạy về phía cô, mặt lấm lem nhưng vẫn cười:
“Còn sống rồi.” Hà bật cười, nước mắt lăn dài mà không hay. Chiến tranh rồi cũng qua. Con đường đất ngày xưa trở thành con đường nhựa thẳng tắp. Những hố bom được lấp đầy bằng cỏ xanh và hoa dại. Nhiều năm sau, Hà trở lại nơi ấy. Không còn tiếng máy bay, không còn tiếng bom. Chỉ có gió thổi nhẹ và những chiếc xe chạy êm trên mặt đường. Cô đứng lặng một lúc lâu. Có những người đã đi qua “thời hoa lửa” và còn sống để kể lại.
Nhưng cũng có những người mãi mãi ở lại, trở thành một phần của đất. Hà cúi xuống, nhặt một bông hoa nhỏ mọc ven đường.
Một bông hoa rất bình thường, nhưng với cô, nó mang màu của ký ức – màu của lửa, của khói, và của những con người đã sống hết mình trong những năm tháng không thể nào quên.



