HOA NỞ TỪ LỬA ĐỎ
Có những cuộc gặp gỡ khiến người ta nhận ra rằng lịch sử chưa bao giờ nằm yên trên trang sách...!
Khi ngoái nhìn lại chặng đường đã đi qua, ông bảo chiến tranh đã đổi thay ông nhiều hơn bất cứ điều gì khác. Từ một người lính trẻ còn ít trải nghiệm, ông trưởng thành qua từng tháng ngày bom đạn; từ một chàng trai mang theo tuổi hai mươi đầy bỡ ngỡ, ông trở thành người cán bộ sống với trách nhiệm và lý tưởng. Chính những thiếu thốn, gian khổ của chiến tranh không khiến con người gục ngã, mà ngược lại, đã tôi luyện trong ông ý chí vươn lên và khát vọng học hỏi không ngừng.
Và điều khiến ông tự hào nhất khi nhắc về thế hệ của mình không phải những tấm huân chương hay những chức vụ đã từng đi qua. Đó là ý chí bất khuất - thứ sức mạnh âm thầm nhưng bền bỉ đã giúp họ đứng vững giữa mưa bom bão đạn, vượt qua cái đói, cái rét, vượt qua những năm tháng khắc nghiệt nhất để giữ trọn niềm tin vào ngày đất nước hòa bình.
Trước khi kết thúc cuộc trò chuyện, tôi hỏi ông rằng tuổi trẻ thời chiến khác tuổi trẻ hôm nay như thế nào. Ông suy nghĩ một lúc rồi nói:
“Tuổi trẻ ngày xưa, dưới lá cờ vẻ vang của Đảng, là cầm súng lên để chiến đấu. Tuổi trẻ ngày nay, dưới lá cờ vẻ vang của Đảng, là cầm sách lên để bảo vệ và canh tân đất nước”
Tôi nghĩ đó có lẽ là câu nói đẹp nhất trong cả cuộc trò chuyện, bởi mỗi thế hệ đều có một sứ mệnh riêng. Nếu thế hệ của ông đã dùng máu và tuổi xuân để bảo vệ Tổ quốc, thì thế hệ hôm nay phải dùng tri thức, bản lĩnh và khát vọng để dựng xây đất nước.
Khi được gửi gắm một thông điệp cho người trẻ, ông chỉ nói hai chữ rất giản dị:
“Cố gắng.”
Và tôi hiểu rằng, đằng sau hai chữ ấy chính là mồ hôi và nước mắt cả đời của ông.
Trước lúc chia tay, tôi ngoái nhìn căn phòng nhỏ thêm một lần nữa. 
Trên bức tường đã nhuốm màu thời gian, những tấm huân chương được treo ngay ngắn, lặng lẽ kể câu chuyện về một đời người gắn bó với vận mệnh dân tộc. Huân chương Kháng chiến hạng Nhất chống thực dân Pháp, Huân chương Kháng chiến hạng Nhất chống đế quốc Mỹ, Huân chương Quân công hạng Ba... mỗi tấm huân chương là một dấu mốc của lịch sử, là sự ghi nhận cho những năm tháng cống hiến không ngừng nghỉ của người lính năm xưa.
nguồn ảnh lấy từ trang Facebook: Mặt Trận Vạn Yên.) |
Và giữa những tấm huân chương nhuốm màu của một thời hoa lửa đã qua, bức ảnh chụp ông trong ngày bầu cử tháng Ba vừa qua khiến tôi lặng vô cùng xúc động. Chiến tranh đã lùi xa nhưng người lính năm ấy dường như vẫn đang tiếp tục hành trình của mình - ngày trước là cầm súng bảo vệ Tổ quốc, hôm nay là gìn giữ những thành quả của hòa bình bằng trách nhiệm của một người công dân.
Tôi rời ngôi nhà nhỏ của ông khi nắng chiều đã nhạt màu. Phía sau tôi là một thế hệ đã gửi tuổi hai mươi vào khói lửa; phía trước tôi chính là tuổi hai mươi của chính mình - tuổi hai mươi cần học cách sống xứng đáng với những điều đã được gìn giữ bằng máu và thanh xuân!
Khi ngoái nhìn lại chặng đường đã đi qua, ông bảo chiến tranh đã đổi thay ông nhiều hơn bất cứ điều gì khác. Từ một người lính trẻ còn ít trải nghiệm, ông trưởng thành qua từng tháng ngày bom đạn; từ một chàng trai mang theo tuổi hai mươi đầy bỡ ngỡ, ông trở thành người cán bộ sống với trách nhiệm và lý tưởng. Chính những thiếu thốn, gian khổ của chiến tranh không khiến con người gục ngã, mà ngược lại, đã tôi luyện trong ông ý chí vươn lên và khát vọng học hỏi không ngừng.
Và điều khiến ông tự hào nhất khi nhắc về thế hệ của mình không phải những tấm huân chương hay những chức vụ đã từng đi qua. Đó là ý chí bất khuất - thứ sức mạnh âm thầm nhưng bền bỉ đã giúp họ đứng vững giữa mưa bom bão đạn, vượt qua cái đói, cái rét, vượt qua những năm tháng khắc nghiệt nhất để giữ trọn niềm tin vào ngày đất nước hòa bình.
Trước khi kết thúc cuộc trò chuyện, tôi hỏi ông rằng tuổi trẻ thời chiến khác tuổi trẻ hôm nay như thế nào. Ông suy nghĩ một lúc rồi nói:
“Tuổi trẻ ngày xưa, dưới lá cờ vẻ vang của Đảng, là cầm súng lên để chiến đấu. Tuổi trẻ ngày nay, dưới lá cờ vẻ vang của Đảng, là cầm sách lên để bảo vệ và canh tân đất nước”
Tôi nghĩ đó có lẽ là câu nói đẹp nhất trong cả cuộc trò chuyện, bởi mỗi thế hệ đều có một sứ mệnh riêng. Nếu thế hệ của ông đã dùng máu và tuổi xuân để bảo vệ Tổ quốc, thì thế hệ hôm nay phải dùng tri thức, bản lĩnh và khát vọng để dựng xây đất nước.
Khi được gửi gắm một thông điệp cho người trẻ, ông chỉ nói hai chữ rất giản dị:
“Cố gắng.”
Và tôi hiểu rằng, đằng sau hai chữ ấy chính là mồ hôi và nước mắt cả đời của ông.
Trước lúc chia tay, tôi ngoái nhìn căn phòng nhỏ thêm một lần nữa. 
Trên bức tường đã nhuốm màu thời gian, những tấm huân chương được treo ngay ngắn, lặng lẽ kể câu chuyện về một đời người gắn bó với vận mệnh dân tộc. Huân chương Kháng chiến hạng Nhất chống thực dân Pháp, Huân chương Kháng chiến hạng Nhất chống đế quốc Mỹ, Huân chương Quân công hạng Ba... mỗi tấm huân chương là một dấu mốc của lịch sử, là sự ghi nhận cho những năm tháng cống hiến không ngừng nghỉ của người lính năm xưa.
nguồn ảnh lấy từ trang Facebook: Mặt Trận Vạn Yên.) |
Và giữa những tấm huân chương nhuốm màu của một thời hoa lửa đã qua, bức ảnh chụp ông trong ngày bầu cử tháng Ba vừa qua khiến tôi lặng vô cùng xúc động. Chiến tranh đã lùi xa nhưng người lính năm ấy dường như vẫn đang tiếp tục hành trình của mình - ngày trước là cầm súng bảo vệ Tổ quốc, hôm nay là gìn giữ những thành quả của hòa bình bằng trách nhiệm của một người công dân.
Tôi rời ngôi nhà nhỏ của ông khi nắng chiều đã nhạt màu. Phía sau tôi là một thế hệ đã gửi tuổi hai mươi vào khói lửa; phía trước tôi chính là tuổi hai mươi của chính mình - tuổi hai mươi cần học cách sống xứng đáng với những điều đã được gìn giữ bằng máu và thanh xuân!



