Người hoạt động cách mạng trước năm 1945

HOA THÉP TRONG GIÔNG BÃO

Ninh Bình24/08/2026Trần Đức Tố Quyên (Đoàn xã Nhu Gia)6 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm tháng Bảy năm 1986, căn phòng làm việc của Tổng Bí thư Trường Chinh tại Hà Nội vẫn sáng đèn. Đất nước lúc bấy giờ đang quay cuồng trong cơn bão khủng hoảng kinh tế, lạm phát phi mã phi thực tế, người dân rồng rắn xếp hàng chờ từng cân gạo sổ gạo. Trên bàn làm việc của ông là xấp báo cáo thực trạng u ám từ các địa phương gửi về.

Ở tuổi 79, mái tóc đã bạc trắng, người đàn ông được mệnh danh là "bậc thầy về nguyên tắc" ấy đang đứng trước một quyết định sinh tử. Suốt cả cuộc đời cách mạng, ông luôn kiên định, chuẩn xác từng câu chữ lý luận. Nhưng lúc này, nhìn vào sự thật đói nghèo của nhân dân, ông hiểu rằng: nếu không thay đổi, con thuyền cách mạng sẽ chìm.

Ông bước lại gần cửa sổ, ký ức của những năm 1940 ùa về. Ngày ấy, cũng chính ông là người đã thức trắng đêm viết bản “Kháng chiến nhất định thắng lợi”, vạch đường đi cho cả dân tộc chống thực dân Pháp. Khi đó, ông trẻ tuổi và đầy quyết đoán. Giờ đây, đối mặt với "giặc đói, giặc nghèo", ông biết mình cần một lòng dũng cảm lớn hơn thế — lòng dũng cảm tự phủ định chính những mô hình cũ mà mình từng xây dựng.

Tháng 12 năm 1986, Đại hội Đảng toàn quốc lần thứ VI diễn ra. Bước lên bục phát biểu, giọng nói của Tổng Bí thư Trường Chinh vang lên, đanh thép và lay động tâm can hàng triệu đồng bào:
Chúng ta phải nhìn thẳng vào sự thật, đánh giá đúng sự thật, nói rõ sự thật!

Đó không chỉ là một khẩu hiệu, đó là một cuộc cách mạng trong tư duy. Ông dũng cảm nhận khuyết điểm về những sai lầm của mô hình quan liêu bao cấp, rồi mạnh mẽ đặt nét bút quyết định, khai sinh ra con đường Đổi mới. Mô hình kinh tế thị trường được mở cửa, tháo cởi xiềng xích cho sức sản xuất của người dân.

Quyết định lịch sử ấy của vị lãnh đạo tài ba đã làm hồi sinh một dân tộc. Từ một quốc gia thiếu ăn, Việt Nam vươn mình đứng dậy. Người ta nhớ về Trường Chinh không chỉ là một nhà lý luận kiệt xuất với tinh thần thép, mà còn là một bộ óc vĩ đại biết cúi mình lắng nghe hơi thở của nhân dân để xoay chuyển lịch sử vào phút chót.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn