HOA THỔI LỬA (1)
Ở một ngôi làng nhỏ nằm dưới chân núi, có một cô bé tên Hoa. Nhà Hoa nghèo, cha mất sớm, mẹ ngày ngày bán rau ngoài chợ để nuôi hai chị em ăn học. Dù cuộc sống khó khăn nhưng Hoa lúc nào cũng cười rất tươi.
Trong làng có một lò gốm cũ của ông Tư. Ông đã lớn tuổi nên không còn đủ sức nhóm lửa mỗi ngày. Lò gốm dần nguội lạnh, nhiều người nghĩ rằng nghề gốm truyền thống của làng rồi sẽ biến mất.
Một buổi chiều mưa, Hoa trú mưa trước lò gốm. Thấy ông Tư ngồi thẫn thờ bên đống củi ướt, cô bé hỏi:
— “Sao ông không đốt lò nữa ạ?”
Ông Tư thở dài:
— “Lửa tắt rồi con à… Không ai còn muốn làm nghề này nữa.”
Hoa nhìn những chiếc bình đất còn dang dở, tự nhiên thấy thương vô cùng. Từ hôm đó, ngày nào đi học về cô cũng chạy sang phụ ông nhặt củi, quạt lửa và nặn đất.
Đôi bàn tay nhỏ bé của Hoa nhiều lần bị bỏng đỏ vì than nóng, nhưng cô chưa bao giờ than vãn. Cô bảo:
— “Chỉ cần lò còn cháy thì làng mình vẫn còn hy vọng.”
Dần dần, ngọn lửa trong lò gốm sáng trở lại. Người trong làng thấy vậy cũng bắt đầu quay về phụ giúp. Tiếng cười nói lại vang lên bên những mẻ gốm mới.
Nhiều năm sau, làng gốm trở nên nổi tiếng. Khách từ khắp nơi kéo đến tham quan. Người ta gọi Hoa bằng cái tên thân thương: “Hoa Thổi Lửa” — cô gái đã giữ lại ngọn lửa cho cả một làng nghề.
Nhưng với Hoa, điều quý giá nhất không phải danh tiếng, mà là khoảnh khắc cô nhìn thấy ánh lửa bập bùng mỗi đêm, giống như hy vọng chưa bao giờ tắt trong lòng con người.


