Anh hùng Lực lượng vũ trang

HOA THỦY TIÊN TRONG GIÔNG BÃO – CÂU CHUYỆN VỀ CHỊ SÁU CỦA TÔI

TP. Hồ Chí Minh01/08/2026Chi đoàn trường mầm non Sao Mai (Đạ Tẻh)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

HOA THỦY TIÊN TRONG GIÔNG BÃO – CÂU CHUYỆN VỀ CHỊ SÁU CỦA TÔI

Làm nghề nuôi dạy trẻ, hàng ngày tiếp xúc với sự ngây thơ của các con, tôi lại hay nghĩ về tuổi trẻ của các thế hệ đi trước. Hôm nay, tôi muốn gói gọn cảm xúc của mình để kể cho mọi người nghe về một người con gái mà tôi vô cùng ngưỡng mộ – chị Võ Thị Sáu. Nhưng tôi không muốn nói về chị như một bức tượng đài xa xôi, mà là về một cô gái tuổi đôi mươi đầy mơ mộng và kiên cường giữa "thời hoa lửa".

Chị Sáu tham gia cách mạng từ khi còn rất nhỏ, cái tuổi mà đáng lẽ ra đang được cắp sách đến trường, được nũng nịu trong vòng tay cha mẹ. Vậy mà chị đã dám một mình đi qua những vùng bom đạn, làm những công việc nguy hiểm để bảo vệ xóm làng. Khi bị giặc bắt và đày ra Côn Đảo, đối mặt với những trận đòn roi tàn bạo, người con gái Đất Đỏ ấy chưa một lần khuất phục.

Điều làm tôi xúc động nhất ở chị không chỉ là lòng dũng cảm, mà là tinh thần lạc quan đến kỳ lạ. Mọi người có biết không, ngay cả trong những ngày tháng tăm tối nhất ở nhà tù, chị Sáu vẫn yêu đời. Chị vẫn cài một bông hoa lên mái tóc, vẫn hát những bài ca yêu nước cho các bạn tù nghe.

Và cái khoảnh khắc định mệnh trước pháp trường, khi người ta định bịt mắt chị lại, chị đã thẳng thắn từ chối. Chị muốn được nhìn thấy mảnh đất quê hương lần cuối, muốn nhìn thấy bầu trời tự do. Trước họng súng của kẻ thù, chị không hề run sợ, chị vẫn cất cao tiếng hát, và rồi chị ngã xuống khi trên môi vẫn nở nụ cười. Chị ra đi khi tuổi đời mới tròn mười tám – cái tuổi đẹp nhất, rực rỡ nhất của người con gái.

Là một giáo viên mầm non, mỗi lần lật giở những trang lịch sử về chị, lòng tôi lại thắt lại nhưng cũng đầy tự hào. Chị Sáu giống như một đóa hoa thủy tiên trắng, dịu dàng nhưng có sức sống mãnh liệt, kiên cường đứng vững trước giông bão của thời cuộc.

Hòa bình hôm nay, tiếng cười của các con thơ dưới mái trường này, chính là được đổi bằng thanh xuân và máu xương của những người anh hùng như chị. Tôi thầm hứa sẽ luôn dùng tình yêu thương để nuôi dạy những "mầm non" của mình, để các con lớn lên biết yêu quê hương, đất nước và biết ơn những đóa hoa bất tử của "thời hoa lửa" năm xưa

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn