“Hoa và Lửa – Nhân chứng lịch sử Nguyễn Ái Quốc” P2
Trong những năm tháng lịch sử đầy biến động của dân tộc Việt Nam, có một con người đã trở thành nhân chứng sống cho khát vọng tự do và độc lập của đất nước. Người ấy chính là Nguyễn Ái Quốc – người sau này cả dân tộc kính yêu gọi là Hồ Chí Minh.
Sau khi gửi bản yêu sách tại Hội nghị Versailles nhưng không được các cường quốc chấp nhận, Nguyễn Ái Quốc càng nhận ra rằng con đường giành độc lập cho dân tộc không thể trông chờ vào sự ban phát của bất kỳ ai. Người tiếp tục tìm hiểu, học hỏi và tham gia các phong trào cách mạng trên thế giới. Tại Đại hội của Đảng Xã hội Pháp năm 1920 ở Tours, Nguyễn Ái Quốc đã bỏ phiếu tán thành việc gia nhập Quốc tế Cộng sản. Từ đây, Người trở thành một trong những người sáng lập Đảng Cộng sản Pháp.
Những năm tiếp theo, Nguyễn Ái Quốc không ngừng hoạt động và truyền bá tư tưởng giải phóng dân tộc. Người viết nhiều bài báo, tác phẩm để tố cáo tội ác của chủ nghĩa thực dân, trong đó nổi bật là cuốn Bản án chế độ thực dân Pháp. Tác phẩm này giống như một ngọn lửa mạnh mẽ vạch trần sự áp bức của thực dân và thức tỉnh tinh thần đấu tranh của các dân tộc bị áp bức.
Năm 1930, tại Hồng Kông, Nguyễn Ái Quốc đã chủ trì hội nghị hợp nhất các tổ chức cộng sản ở Việt Nam để thành lập Đảng Cộng sản Việt Nam. Đây là bước ngoặt quan trọng trong lịch sử cách mạng Việt Nam, mở ra con đường đấu tranh có tổ chức và rõ ràng cho dân tộc.
Trải qua nhiều năm bôn ba và hoạt động cách mạng, ngọn lửa yêu nước trong Nguyễn Ái Quốc vẫn luôn cháy sáng. Để rồi mùa thu năm 1945, dưới sự lãnh đạo của Người, nhân dân Việt Nam đã đứng lên giành chính quyền trong Cách mạng Tháng Tám. Tại Quảng trường Ba Đình, Người đọc bản Tuyên ngôn Độc lập, khai sinh nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa.
Câu chuyện về hoa và lửa vì thế tiếp tục được viết nên bằng chính cuộc đời và sự hy sinh của Nguyễn Ái Quốc – người đã biến khát vọng tự do của dân tộc thành hiện thực lịch sử.



