HOA VẪN NỞ TRÊN CHIẾN TRƯỜNG
Ngày tôi trở lại nơi chiến trường cũ, điều đầu tiên tôi nhìn thấy là một bông hoa.
Một bông hoa nhỏ mọc bên cạnh con đường.
Tôi đứng nhìn rất lâu.
Ngày trước, nơi này từng là chiến trường.
Có tiếng bom.
Có khói lửa.
Có những người trẻ tuổi đã nằm xuống.
Nhưng hôm nay, nơi đây đã có cây xanh.
Có tiếng trẻ em.
Có những con đường mới.
Tôi cúi xuống bên bông hoa.
Tôi nghĩ về những người bạn đã không còn.
Ngày ấy, họ cũng từng có những ước mơ.
Người muốn trở thành bác sĩ.
Người muốn làm giáo viên.
Người muốn về quê cưới vợ.
Người muốn chăm sóc mẹ già.
Nhưng tất cả những ước mơ ấy đã dừng lại giữa chiến trường.
Còn chúng ta – những người đang sống – được tiếp tục những ước mơ mà họ chưa kịp thực hiện.
Vì vậy, tôi tự hỏi:
Chúng ta phải làm gì để không phụ lòng họ?
Có lẽ câu trả lời không phải là những lời nói thật lớn.
Mà là sống tử tế hơn.
Học tập tốt hơn.
Làm việc có trách nhiệm hơn.
Biết yêu thương gia đình.
Biết trân trọng quê hương.
Biết giúp đỡ người khác.
Và đặc biệt, biết gìn giữ hòa bình.
Tôi đứng dậy.
Bông hoa nhỏ vẫn rung rinh trong gió.
Tôi mỉm cười.
Tôi tin rằng những người đã hy sinh sẽ không buồn khi nhìn thấy thế hệ hôm nay.
Bởi máu của họ đã làm nên màu xanh của quê hương.
Tuổi trẻ của họ đã trở thành mùa xuân cho đất nước.
Và trên những vùng đất từng đầy khói lửa, hôm nay hoa vẫn nở.
Lời kết:
Thời gian có thể đi qua.
Những người lính năm xưa có thể đã trở thành những dòng tên trên bia đá.
Nhưng lý tưởng của họ vẫn còn.
Những câu chuyện của họ vẫn còn.
Và hòa bình mà họ để lại vẫn đang được chúng ta viết tiếp mỗi ngày.
Xin hãy cúi đầu trước những người đã nằm xuống.
Xin hãy biết ơn những người đã hy sinh tuổi xuân.
Và xin hãy sống thật đẹp – để hai chữ HÒA BÌNH mãi mãi không chỉ là một ký ức.
**Hoa vẫn nở.
Đất nước vẫn xanh.
Và tuổi trẻ hôm nay – hãy tiếp tục viết tiếp câu chuyện của thời hoa lửa bằng những việc làm đẹp cho quê hương.**


