Hoài niệm về ngày Cách Mạng tháng Mười Nga ( 7/11/1917-7/11/2025)
CHỈ MÌNH ANH
( Viết từ ngày 7-11-1989)
"Tôi--Grô tốp--Anh hùng Liên Xô"....
Người chiến binh đẹp như thiên thần,
Nay mặt đầy sẹo bổng.
Đứng trước những người thân
Không một ai nhận ra anh nữa.
Những vết sẹo tưởng như còn bỏng lửa
Anh quay đi,cố giấu chút yếu mềm...
"Tôi ....là bạn của Gô Ri a nốp
Tiện đường ghé thăm..."
Người mẹ băn khoăn:
- Sao anh giống con mình ?
Từ phía sau : Ta nhi a nhận ra dáng người yêu.
Người cha trầm tư :"Khuôn mặt ấy,
đẹp hơn cả khi chưa bỏng lửa..."
Chỉ một điều: Vết sẹo bạo tàn
Cách ngăn những người thân
Không thể nào nhận ra anh nữa !
Khoảng cách của một chiến thần
Và một phế binh
Làm ta như nghẹt thở :
" Tôi,Grô tốp,bạn của Go ria nốp...
Tiện đường ghé thăm ..."
Những người lính Việt Nam
Từng vượt đạn bom trong kháng chiến
Đọc truyện về anh mà xúc động rưng rưng
Những mất mát trong chiến tranh
Qua bao tháng năm ,vẫn còn đau mãi mãi.
Không thể đắp bồi
Không thể nào đào thải
Dẫu người yêu vẫn giữ vẹn lời thề,
Dẫu Tổ Quốc ưu tiên,Nhân dân không quên lãng.
Người chiến sĩ sống hết mình
Khi Đất Nước chiến tranh .
Quên mình vì Nhân Dân và Tổ Quốc
Những mất mát chỉ mình anh biết được
CHỈ MÌNH ANH !



