Cựu chiến binh

HOÀI NIỆM VỀ NHỮNG NĂM THÁNG KHÔNG QUÊN CỦA CỰU CHIẾN BINH HOÀNG THỊ MỆ

Lào Cai15/12/2025Hoàng Đức Sy (xã Nghĩa Đô)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

HOÀI NIỆM VỀ NHỮNG NĂM THÁNG KHÔNG QUÊN CỦA CỰU CHIẾN BINH HOÀNG THỊ MỆ

Những buổi chiều muộn ở bản Nặm Mược, khi ánh nắng cuối ngày còn đọng lại trên mái nhà sàn, người ta thường thấy bà Hoàng Thị Mệ ngồi bên hiên, đôi tay vẫn thoăn thoắt đan chiếc giỏ tre, còn ánh mắt thì như đang nhìn xa xăm về một thời đã xa… một thời mà mỗi khi nhắc lại, bà vẫn bảo đó là “những năm tháng không bao giờ quên”.

Bà Hoàng Thị Mệ, sinh năm 1952, lớn lên giữa núi rừng Nghĩa Đô hiền hòa. Năm 1968, khi vừa bước sang tuổi 16, trong lúc bạn bè cùng trang lứa còn loay hoay với công việc nương rẫy, bà đã khoác ba lô rời bản, theo tiếng gọi của Tổ quốc để nhập ngũ, tham gia cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.

Bà kể, ngày chia tay gia đình, con đường đất đỏ dẫn ra đầu bản như dài vô tận. Ba lô nhỏ, quần áo đơn sơ, vậy mà bước chân lại nặng trĩu. Thế nhưng, trong lòng cô gái trẻ năm ấy lại rực cháy niềm tin và khát vọng cống hiến. “Mình đi để đất nước yên bình, để bản làng sau này không còn tiếng bom rơi”, bà vẫn thường nói như vậy.

Bốn năm trong quân ngũ, từ 1968 đến 1972, là bốn năm của gian khổ, hy sinh nhưng cũng đầy tình đồng chí, đồng đội. Những đêm hành quân dưới mưa, những lần vượt suối giữa rừng sâu, hay những bữa cơm vội vã chỉ có vài nắm cơm độn, tất cả đã trở thành ký ức không thể phai. Nhiều đồng đội cùng trang lứa đã ngã xuống, để lại trong bà nỗi thương nhớ đến tận bây giờ.

Năm 1972, khi hoàn thành nhiệm vụ, bà trở về bản Nặm Mược. Núi rừng vẫn yên bình như thuở nào, nhưng trong lòng người nữ chiến sĩ trẻ ngày ấy, tất cả đã khác. Bà trở về với đôi bàn tay chai sạn, với kinh nghiệm của một người từng trải qua chiến tranh, nhưng quan trọng nhất là trở về với một trái tim luôn trọn vẹn tình yêu quê hương, đất nước.

Ngày nay, ở tuổi xế chiều, bà Hoàng Thị Mệ vẫn sống giản dị và hiền hòa trong ngôi nhà sàn nhỏ của mình. Mỗi khi nhắc đến những năm tháng tuổi trẻ, giọng bà chậm rãi, ấm áp nhưng vẫn nghèn nghẹn. “Nếu được lựa chọn lại, mình vẫn đi”, bà cười, ánh mắt sáng lên dưới hàng mi đã bạc.

Trong câu chuyện của bà, ta thấy cả một thời bi tráng của dân tộc. Trong cuộc đời của bà, ta thấy hình ảnh của biết bao người con quê hương Nghĩa Đô đã lặng lẽ cống hiến mà không đòi hỏi gì cho riêng mình.

Những ký ức của bà Hoàng Thị Mệ – dù đã lùi xa hơn nửa thế kỷ – vẫn mãi là ngọn lửa ấm áp, truyền lại cho thế hệ hôm nay niềm tự hào và lòng biết ơn sâu sắc đối với những người đã sống và chiến đấu vì hòa bình hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn