Hoãn đám cưới để lập công
Đối với Thiếu tướng Trần Việt, nguyên Phó tư lệnh Quân chủng Phòng không-Không quân và phu nhân của ông, bà Việt Nga, cứ đến dịp đón Noel hằng năm, hai người lại trào dâng nhiều cảm xúc. Bởi ngày này gợi nhiều kỷ niệm đối với ông bà...
Thuở thiếu thời, Trần Việt và Việt Nga cùng là học sinh Trường cấp 3 Lương Ngọc Quyến (Thái Nguyên). Khi Trần Việt chuyển về học tại Hà Nội, sau đó trúng tuyển phi công rồi sang Liên Xô học lái máy bay thì Việt Nga cũng thi đỗ Trường Đại học Dược khoa Hà Nội. Tình bạn rồi tình yêu nảy nở như chắp thêm đôi cánh cho hai người dù xa xôi cách trở. Năm 1968, Trần Việt về nước, tiếp tục huấn luyện và tham gia chiến đấu, lập công trên những con “én bạc” trong đội hình Đại đội 3, Trung đoàn Không quân 921 (Sư đoàn 371, Quân chủng Phòng không-Không quân). Còn Việt Nga cũng tốt nghiệp và công tác tại một bệnh viện thuộc tỉnh Thái Nguyên. Được sự nhất trí của tổ chức và sự ủng hộ của hai bên gia đình, phi công Trần Việt và cô bạn học Việt Nga đã định ngày 25-12-1972 sẽ tổ chức đám cưới. Chẳng ngờ, ngày 18-12 năm đó, đế quốc Mỹ điên cuồng mở cuộc tấn công bằng B-52 leo thang ra miền Bắc, mục tiêu là Hà Nội và một số địa phương lân cận.
Ngày ấn định lễ thành hôn, chú rể đang cùng đồng đội bước vào trận đánh sinh tử với kẻ thù. Đám cưới buộc phải hoãn lại chưa biết đến khi nào. Việt Nga lúc ấy đang công tác tại Thái Nguyên, luôn hướng về Hà Nội ngày đêm bom đạn rực trời, ruột gan như lửa đốt. Qua người quen, cô nhận được chiếc võng và những bức thư cô viết, anh gửi lại cho người chị nuôi giữ hộ để bước lên buồng lái thực hiện nhiệm vụ.
Qua đài phát thanh, Việt Nga biết tin không quân Việt Nam, trong đó có phi công Trần Việt vừa lập công bắn rơi máy bay địch. Các anh còn quyết tâm bắn rơi thêm nhiều máy bay nữa. Việt Nga dù rất lo lắng nhưng luôn giữ vững niềm tin người yêu mình và đồng đội sẽ tiếp tục lập thêm chiến công. Ngày 6-1-1973, sau chiến dịch 12 ngày đêm “Hà Nội-Điện Biên Phủ trên không”, phi công Trần Việt mới được nghỉ phép, rời đơn vị lên Thái Nguyên tổ chức đám cưới.
Sau này, khi đã qua tuổi 70, thỉnh thoảng Thiếu tướng Trần Việt vẫn nói với vợ: “Năm ấy, nếu về cưới em đúng ngày, chắc anh sẽ không có cơ hội bắn rơi chiếc F-4 của địch đâu nhỉ”. Nghe ông nói, bà Việt Nga không dỗi hờn mà còn thương và cảm phục ông hơn.



