HOÀN KHÚC THÁNG BẢY GIỮA ĐẠI NGÀN KHÁNH VĨNH
Mỗi khi tháng Bảy ùa về mang theo cái nắng rực lửa của miền Trung, lòng mỗi người con đất Việt lại cuộn trào một niềm bồi hồi, xúc động. Tháng Bảy – tháng của những miền ký ức thiêng liêng, tháng mà cả dân tộc cùng nghiêng mình, thắp nén tâm hương tri ân những người con ưu tú đã hiến dâng tuổi thanh xuân cho độc lập, tự do của Tổ quốc.
Chúng ta vẫn thường nhắc về “thời hoa lửa” với bóng dáng những người lính kiên trung nơi Thành cổ Quảng Trị, hay những cô gái thanh niên xung phong ngã xuống tại Ngã ba Đồng Lộc. Thế nhưng, có một sự thật hiển hiện rằng: trên mặt trận giữ gìn an ninh trật tự, bảo vệ bình yên cho nhân dân, “thời hoa lửa” ấy chưa bao giờ tắt. Ngay giữa thời bình hôm nay, máu của các chiến sĩ Công an nhân dân vẫn đổ, họ vẫn thầm lặng ngã xuống ở tuổi mười tám, đôi mươi hay những năm tháng thanh xuân đẹp nhất của cuộc đời.
Tại mảnh đất Khánh Hòa thân yêu của chúng ta, có một người chiến sĩ như thế. Anh đã đi qua những rẫy bắp, nhà sàn, học tiếng đồng bào và dùng cả cuộc đời để giữ lại màu xanh cho đại ngàn Khánh Vĩnh. Anh ra đi, nhưng nụ cười kiên trung và tấm gương dũng cảm thì còn mãi với thời gian.
Chiều tháng Bảy, cái nắng miền Trung như vắt kiệt những giọt sương cuối cùng trên lá cây bưởi da xanh. Tôi dạo bước qua xã Khánh Thành, huyện miền núi Khánh Vĩnh khi hoàng hôn bắt đầu đổ dài xuống những vạt rừng keo lá tràm. Con sông Cái đầu nguồn mùa này nước chảy rì rầm qua những bãi sỏi xám. Khói hương từ các nghĩa trang liệt sĩ thoảng bay trong gió núi, dẫn lối tôi đến căn nhà nhỏ của Đại úy Hoàng Văn Yên.
Trên bàn thờ, tấm di ảnh của người Phó Trưởng Công an xã có nụ cười hiền hậu, đôi mắt kiên trung vẫn lặng lẽ nhìn về phía buôn làng. Anh ngã xuống vào tháng 7 năm 2022 khi vừa tròn ba mươi tám tuổi đời. Sự ra đi của anh đã biến tháng Bảy của gia đình, của đồng đội và của người dân nơi đây thành một khoảng lặng vĩnh hằng. Nhưng câu chuyện về anh – người anh hùng thời bình giữa đại ngàn – thì vẫn được dòng sông Cái rì rầm kể mãi.
Năm 2022, khi đề án đưa công an chính quy về xã được triển khai, anh Yên nhận nhiệm vụ tại vùng cao Khánh Thành với một ba lô bận rộn và một trái tim nóng hổi. Khánh Thành không phải là chiến trường rực lửa súng đạn năm xưa, nhưng nơi đây là một mặt trận âm thầm đầy cam go. Đó là cuộc chiến bảo vệ sự chất phác của đồng bào Raglai, Êđê trước những tệ nạn và sự rủ rê của tội phạm.
Người dân bản địa đã quá quen thuộc với hình ảnh “Cán bộ Yên” đi chiếc xe máy cũ, lội qua những con suối mùa lũ, vào tận từng rẫy bắp để lắng nghe dân. Anh học tiếng đồng bào, hiểu cái bụng của người miền núi. Khi dân bản xích mích, anh phân định bằng cái lý của luật pháp và cái tình của một người anh em. Khi thiên tai ập đến, anh cùng đồng đội thức trắng đêm vác từng bao gạo, tấm chăn cho người nghèo. Với người dân Khánh Thành, anh là đứa con ruột thịt của bản làng.
Nhưng bình yên của đại ngàn chưa bao giờ tự nhiên sẵn có. Nó phải đổi bằng những giọt mồ mồ hôi và đôi khi là cả máu của người anh hùng.
Chiều ngày 9 tháng 7 năm 2022, một buổi chiều định mệnh. Khi phát hiện một đối tượng tội phạm lén lút đột nhập vào trụ sở để trộm lại chiếc xe máy vi phạm đang bị tạm giữ, anh Yên cùng tổ công tác lập tức lên đường truy bắt. Với anh, đó không đơn thuần là một tài sản, đó là kỷ cương, là sự tôn nghiêm của luật pháp mà anh có trách nhiệm canh giữ.
Tang vật được thu hồi thành công. Trên đoạn đường vắng gần Trạm Y tế xã, khi trời đã chập choạng tối và màn đêm vùng cao ập xuống rất nhanh, một bóng đen điên cuồng lao tới từ phía sau. Nhát dao chí mạng của kẻ thủ ác găm vào lưng người chiến sĩ. Nhát dao của sự đê hèn và mất nhân tính.
Anh ngã xuống giữa lòng đất Khánh Thành, nơi anh đã thề sẽ dùng cả đời để bảo vệ. Máu của người anh hùng nhuộm đỏ sắc phục xanh, hòa vào lòng đất mẹ. Anh ra đi, bỏ lại người mẹ già tóc bạc khóc tiễn con đầu xanh, bỏ lại người vợ trẻ với lời hứa “xong việc anh về” mãi mãi dang dở, và đứa con thơ từ nay chỉ còn thấy cha qua tấm bằng “Tổ quốc ghi công” đỏ chói.
Kẻ thủ ác đã phải đền tội trước pháp luật, nhưng nỗi đau của người ở lại thì vẫn như một vết thương chưa lành mỗi khi tháng Bảy về. Hôm nay, trong không khí trang nghiêm của ngày 27/7 tri ân, căn nhà của anh lại ấm lên bởi bước chân của những người đồng đội từ Công an tỉnh Khánh Hòa về thắp nén tâm hương. Nhìn những đóa hoa cúc trắng đặt trang trọng bên di ảnh anh, tôi chợt nhận ra: Thời hoa lửa chưa bao giờ kết thúc. Nó chỉ chuyển từ những trận địa súng đạn năm xưa thành những mặt trận thầm lặng thời bình.
Đại úy Hoàng Văn Yên đã nằm lại với đại ngàn, nhưng câu chuyện của anh đã hóa thành ngọn lửa, tiếp thêm sức mạnh cho đồng đội giấu niềm đau vào lòng, vững vàng tay súng bảo vệ bình yên. Anh không mất đi, anh đã hóa thân vào dáng núi, dòng suối, và vào nụ cười bình yên của những đứa trẻ vùng cao Khánh Vĩnh hôm nay.


