HOÀNG ÁI VE
Lịch sử khi ghi bằng con số thường khô khốc, nhưng khi ghi bằng ký ức của người lính trinh sát Hoàng Ái Ve, nó hiện lên với tất cả sự khốc liệt và linh thiêng của tình đồng chí. Nhập ngũ năm 1970, ông trực tiếp dấn thân vào chiến trường Quảng Trị – nơi được mệnh danh là “tọa độ chết” thời bấy giờ.
Câu chuyện ám ảnh nhất cuộc đời ông là chuyến trinh sát dài ngày luồn sâu vào lòng địch giữa rừng già Quảng Trị. Để bảo đảm yếu tố bí mật tuyệt đối, tổ trinh sát không được đốt lửa, không tiếng động, và dần lâm vào cảnh cạn kiệt lương thực hoàn toàn dưới những trận mưa rừng nhiệt đới. Giữa lúc cơ thể suy kiệt, tinh thần cận kề giới hạn chịu đựng, những người đồng đội hậu tuyến đã mạo hiểm tính mạng, băng qua làn đạn phục kích để tiếp tế từng vắt cơm, từng lời động viên sưởi ấm.
Đối với ông Hoàng Ái Ve, chiến thắng của dân tộc không chỉ được kiến tạo từ những vũ khí tối tân, mà được dệt nên từ những phần lương thực sẻ chia, từ cái nắm tay siết chặt giữa rừng già hoang lạnh. Đó là bài học sâu sắc cho thế hệ trẻ hôm nay về sức mạnh của sự đoàn kết và sự gắn bó trong một tập thể, nơi mỗi cá nhân biết sống và hy sinh vì đồng đội của mình.



