Anh hùng Lao động

Hoàng Anh Tuyết

Bà sinh ngày 17 tháng 8 năm 1949 tại Bạc Liêu. Cha của bà là ông Trần Ngọc Hoằng, còn gọi là Năm Hoằng, là một nông dân thoát ly gia đình làm sĩ quan Quân Giải phóng miền Nam Việt Nam.[1] Bà là con thứ 2 trong gia đình, nên theo thông lệ vùng Nam Bộ, bà còn có tên thân mật là Ba Sương. Thuở nhỏ, bà đi học tại Bạc Liêu, trong khi cha bà thoát ly hoạt động cho Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam. Năm 1965, bà đoạt giải nhất cuộc thi nữ công gia chánh tỉnh Bạc Liêu, khi mới 16 tuổi. Do t

Ninh Bình18/04/2026Hoàng Anh Tuyết (Đoàn Phường Lý Thường Kiệt)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Anh hùng Lao động Trần Ngọc Sương (sinh năm 1949) là một trong những nữ doanh nhân tiêu biểu của Việt Nam trong thời kỳ đổi mới, gắn liền với quá trình phát triển nông nghiệp hiện đại và mô hình kinh tế tập thể. Sinh ra trong một gia đình có truyền thống cách mạng, bà là con gái của Anh hùng Lao động Trần Ngọc Hoằng, người sáng lập Nông trường Sông Hậu – một trong những đơn vị sản xuất nông nghiệp tiêu biểu ở miền Nam sau năm 1975. Tiếp nối truyền thống của gia đình, ngay từ khi còn trẻ, Trần Ngọc Sương đã gắn bó với nông trường, từng bước trưởng thành qua nhiều vị trí công tác khác nhau, từ cán bộ quản lý đến vai trò lãnh đạo chủ chốt.

Trong suốt quá trình công tác, bà đã có nhiều đóng góp quan trọng trong việc xây dựng và phát triển Nông trường Sông Hậu theo hướng sản xuất hàng hóa lớn, áp dụng tiến bộ khoa học – kỹ thuật vào nông nghiệp. Đặc biệt, trong bối cảnh đất nước bước vào thời kỳ đổi mới sau năm 1986, bà đã thể hiện tư duy năng động, dám nghĩ dám làm, mạnh dạn cải tiến cơ chế quản lý, nâng cao hiệu quả sản xuất và đời sống cho người lao động. Dưới sự lãnh đạo của bà, Nông trường Sông Hậu không chỉ phát triển về kinh tế mà còn trở thành mô hình tiêu biểu về tổ chức sản xuất, tạo việc làm ổn định cho hàng nghìn lao động và đóng góp tích cực vào sự phát triển kinh tế – xã hội của địa phương.

Những thành tích nổi bật của Trần Ngọc Sương không chỉ dừng lại ở lĩnh vực sản xuất mà còn thể hiện ở tinh thần trách nhiệm với cộng đồng. Bà luôn quan tâm đến đời sống vật chất và tinh thần của người lao động, chú trọng xây dựng môi trường làm việc đoàn kết, nhân văn. Với những đóng góp to lớn và bền bỉ qua nhiều năm, bà đã được Đảng và Nhà nước phong tặng danh hiệu cao quý Anh hùng Lao động – sự ghi nhận xứng đáng cho một con người hết lòng vì sự phát triển của nông nghiệp và nông thôn Việt Nam.

Cuộc đời và sự nghiệp của Trần Ngọc Sương là minh chứng sinh động cho hình ảnh người phụ nữ Việt Nam trong thời đại mới: bản lĩnh, trí tuệ, kiên cường và giàu lòng cống hiến. Từ một người cán bộ gắn bó với nông trường, bà đã vươn lên trở thành một nhà lãnh đạo xuất sắc, để lại dấu ấn sâu sắc trong quá trình đổi mới nông nghiệp nước nhà. Tấm gương của bà không chỉ có ý nghĩa trong quá khứ mà còn là nguồn động lực to lớn cho thế hệ trẻ hôm nay trong hành trình học tập, lao động và xây dựng quê hương, đất nước.

Sau khi chiến tranh kết thúc, cha bà giải ngũ với cấp bậc Thiếu tá, trở về công tác tại địa phương với chức vụ Phó giám đốc Ty Nông nghiệp Hậu Giang. Do ảnh hưởng của cha, bà bỏ nghề giáo viên để theo nghề nông, theo học khóa I Khoa Nông nghiệp Đại học Cần Thơ. Tháng 4 năm 1979, cha bà được cử làm Giám đốc Nông trường Sông Hậu vừa mới thành lập, cùng với 16 cán bộ trẻ, với nhiệm vụ khai hoang một vùng đất rộng lớn còn hoang hóa ở vùng Hậu Giang.

Sau khi ra trường năm 1981, bà về công tác tại Nông trường Sông Hậu một thời gian trước khi được cử đi làm nghiên cứu sinh về quản lý kinh tế trên đại học ở Liên Xô. Sau khi tốt nghiệp và về nước, bà tiếp tục về công tác tại Nông trường Sông Hậu và trở thành một phụ tá đắc lực cho cha mình.

Nhờ sự nỗ lực của cha con bà và các cộng sự, chỉ trong một thời gian ngắn, vùng đất hoang hóa thời chiến tranh đã nhanh chóng trở thành vùng đất trù phú. Trong những năm kinh tế khó khăn của thời bao cấp, Nông trường Sông Hậu là một trong số ít đơn vị mà đời sống nhân viên cao hơn mặt bằng chung của xã hội. Chính vì thành tích này, năm 1985, Nhà nước Việt Nam đã phong tặng danh hiệu Anh hùng Lao động cho Nông trường Sông Hậu và Giám đốc Trần Ngọc Hoằng chỉ sau 6 năm xây dựng.

Bước vào thời kỳ đổi mới với kiến thức có được, bà đã tham gia vạch ra những kế hoạch, chiến lược để biến vùng đất Sông Hậu bị thiên tai ngập lụt thành trung tâm sản xuất nông nghiệp công nghệ cao, lo được đời sống cho hàng chục ngàn nông dân tại đây. Năm 1990, bà được Nhà nước Việt Nam trao tặng Huân chương Lao động hạng Ba.

Ngày 31 tháng 10 năm 1992, Nông trường Sông Hậu được chuyển đổi trở thành doanh nghiệp Nhà nước và bắt đầu thu hút nhiều nông dân vào làm ăn và cũng nhiều lần được đón tiếp các đoàn lãnh đạo đến thăm trong đó có Tổng bí thư Đỗ Mười. Năm 1995, bà được trao tặng Huân chương Lao động hạng Nhì. Bốn năm sau, bà được trao tặng Huân chương Lao động hạng Nhất.

Năm 2000, cha bà qua đời. Để kỷ niệm công lao của ông, một ngôi trường Trung học dành cho con em nhân viên nông trường được đặt tên ông. Bà được bổ nhiệm kế vị cha mình trong chức vụ Giám đốc. Cũng trong năm này, bà được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lao động thời kỳ đổi mới. Đây là trường hợp hiếm hoi trong cả nước mà trong một gia đình cả cha và con cùng được phong danh hiệu cao quý này.

Năm 2002 bà được trao tặng danh hiệu Người Phụ nữ ấn tượng khu vực châu Á Thái Bình Dương. Đây là một danh hiệu cao quý của thế giới dành cho người phụ nữ Việt Nam với giải thưởng 10.000 USD. Bà đã tặng số tiền này cho Ủy ban bảo vệ bà mẹ và trẻ em Thành phố Cần Thơ.

Năm 2007, Nông trường Sông Hậu là một trong số những doanh nghiệp tiêu biểu cả nước được trao "Giải thương hiệu mạnh Việt Nam". Trong dịp này, bà cũng được tặng danh hiệu "Người phụ nữ tài năng toàn quốc".

Trong suốt 28 năm gắn bó với Nông trường Sông Hậu, 21 năm liền bà là Chiến sĩ thi đua các cấp, nhận được nhiều bằng khen ở các cấp Trung ương - địa phương và các tổ chức Đoàn - Đội, 11 Huy chương Vì sự nghiệp của các tổ chức Đoàn Hội các Bộ.Bà cũng là Ủy viên Đoàn Chủ tịch Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam trong 10 năm liền qua 2 nhiệm kỳ khóa V và khóa VI.

Là lãnh đạo của một doanh nghiệp thành đạt, nhưng cho đến khi nghỉ hưu, bà vẫn không có nhà riêng cũng như không có một gia đình của riêng mình. Dù vậy, hàng nghìn nhân viên nông trường đều xem cha con bà là những ân nhân và là những người trong gia đình mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn