Cựu chiến binh

Hoàng Công Tặng – Người biến “đất khó” thành trang trại xanh

Trần Ngọc Diễm

Vĩnh Long22/08/2026xã Nghi Dương (xã Nghi Dương)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những mảnh đất nhìn qua tưởng như không thể đem lại cuộc sống no đủ.

Đất đồi khô cằn.

Nhiều sỏi đá.

Khó canh tác.

Năng suất thấp.

Nhưng đối với cựu chiến binh, bệnh binh Hoàng Công Tặng, một vùng đất như vậy lại trở thành nơi ông bắt đầu hành trình vượt qua đói nghèo.

Trở về sau chiến tranh

Ông Hoàng Công Tặng sinh năm 1950.

Ngày 23/4/1974, ông nhập ngũ, thuộc D3C2, Trung đoàn 1, Quân khu 9 và chiến đấu tại chiến trường Tây Nam Bộ.

Đó là giai đoạn chiến tranh còn diễn ra ác liệt.

Người lính trẻ Hoàng Công Tặng trải qua nhiều trận chiến.

Chiến tranh để lại trên cơ thể ông những di chứng nặng nề.

Tháng 11/1977, ông xuất ngũ trở về quê với tỷ lệ mất sức lao động 68%, hưởng chế độ bệnh binh 2/3.

Trở về với gia đình, ông đối diện với một thực tế rất khó khăn.

Không vốn.

Không nghề nghiệp ổn định.

Gia đình đông con.

Các con còn nhỏ.

Nguồn thu nhập chủ yếu là vài sào ruộng và khoản trợ cấp bệnh binh.

Có những lúc cả gia đình phải lo từng bữa ăn.

“Mình đã vượt qua chiến tranh thì không thể chịu thua đói nghèo”

Đây là suy nghĩ thể hiện rõ nhất nghị lực của ông Tặng.

Chiến tranh đã từng đặt ông trước những hiểm nguy sống còn.

Ông đã vượt qua được.

Vậy tại sao trong thời bình lại chịu khuất phục trước đói nghèo?

Từ suy nghĩ đó, ông bắt đầu tìm hướng đi.

Cơ hội đến khi gia đình được địa phương giao cho khu đất núi Bé – vùng đồi gò khô cằn mà nhiều người cho rằng rất khó sản xuất.

Đối với nhiều người, đó là “đất khó”.

Nhưng ông Tặng lại nhìn thấy khả năng khác.

Nếu đất không tốt thì phải tìm loại cây phù hợp.

Nếu sản xuất một loại cây không hiệu quả thì phải kết hợp nhiều mô hình.

Nếu thiếu kinh nghiệm thì phải học.

Ông cùng vợ con bắt tay khai phá.

Những ngày đầu gian nan

Khai phá đất đồi không phải công việc nhẹ nhàng.

Đất cứng.

Nhiều sỏi đá.

Sức khỏe ông lại bị ảnh hưởng bởi thương tật.

Vốn đầu tư hạn chế.

Cây trồng ban đầu phát triển chậm.

Những khó khăn ấy hoàn toàn có thể khiến một gia đình bỏ cuộc.

Nhưng ông Tặng không làm vậy.

Ông tìm đọc sách báo, học hỏi kinh nghiệm từ các mô hình kinh tế vườn đồi, lựa chọn giống cây phù hợp với điều kiện đất đai.

Ông quan niệm làm gì cũng phải suy nghĩ và tính toán kỹ, không thể làm theo cảm tính.

Từ đất đá đến vườn cây

Sau nhiều năm, mô hình kinh tế của gia đình ông dần hình thành.

Trên diện tích khoảng 3,5ha, ông trồng nhiều loại cây ăn quả như bưởi, hồng xiêm, na Thái, mít.

Ông còn trồng xen cây sim và kết hợp nuôi ong lấy mật.

Đây là một cách làm khá hợp lý.

Cây ăn quả tạo nguồn thu.

Cây sim cung cấp môi trường cho đàn ong.

Ong tạo ra mật.

Các loại cây và vật nuôi hỗ trợ lẫn nhau.

Từ vùng đất từng bị coi là khó canh tác, màu xanh bắt đầu phủ lên những sườn đồi.

Những cây ăn quả phát triển.

Đàn ong ổn định.

Mật ong trở thành một sản phẩm có giá trị.

Theo tư liệu báo chí, mô hình của gia đình ông hiện mang lại thu nhập khoảng 200 triệu đồng mỗi năm, giúp gia đình thoát nghèo và vươn lên khá giả.

Một chiến thắng khác của người lính

Nếu chiến thắng trong chiến tranh là vượt qua bom đạn, thì chiến thắng trong thời bình của ông Tặng là vượt qua đói nghèo.

Không có tiếng súng.

Không có chiến hào.

Nhưng vẫn cần lòng kiên trì.

Vẫn cần sự dũng cảm.

Vẫn cần niềm tin.

Ông đã biến một nơi tưởng như không có nhiều giá trị thành một mô hình kinh tế.

Đó là thành quả của nhiều năm lao động.

Không chỉ làm giàu cho mình

Điều đáng quý là mô hình của ông Tặng không chỉ mang lại lợi ích cho gia đình.

Nó còn trở thành địa chỉ để người dân trong thôn đến học hỏi.

Những người khác nhìn vào cách ông cải tạo đất, trồng cây, nuôi ong và bắt đầu tin rằng vùng đất khó không nhất thiết phải bỏ hoang.

Có thể nói, ông đã biến kinh nghiệm của mình thành một nguồn động lực cho cộng đồng.

Một người làm được thì người khác có thêm niềm tin.

Một vùng đất được cải tạo thì những vùng đất khác cũng có thể được khai thác.

Bài học cho thế hệ trẻ

Câu chuyện Hoàng Công Tặng cho chúng ta một bài học rất rõ:

Đừng vội kết luận rằng một điều gì đó là không thể.

Một mảnh đất bị xem là “đất khó” vẫn có thể trở thành trang trại.

Một người mang thương tật 68% vẫn có thể trở thành người làm kinh tế giỏi.

Một gia đình nghèo vẫn có thể từng bước vươn lên.

Điều quan trọng là phải biết tìm giải pháp.

Kết thúc

Nhìn màu xanh trên vùng đất núi Bé hôm nay, ít ai có thể nghĩ rằng nơi đây từng khiến nhiều người e ngại.

Nhưng chính nơi ấy đã ghi dấu một câu chuyện đẹp về nghị lực của người lính.

Ông Hoàng Công Tặng đã không thay đổi được quá khứ.

Những thương tích chiến tranh vẫn còn.

Nhưng ông có thể thay đổi tương lai của gia đình mình.

Và ông đã làm được.


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn