Hoàng đế Quang Trung Nguyễn Huệ – Thiên Tài Quân Sự Đại Phá Quân Thanh
Hoàng đế Quang Trung Nguyễn Huệ – Thiên Tài Quân Sự Đại Phá Quân Thanh
Vào cuối thế kỷ XVIII, đất nước ta rơi vào thảm cảnh chia cắt Đàng Trong - Đàng Ngoài, triều đình Lê - Trịnh - Nguyễn suy thoái tột cùng. Từ vùng đất Tây Sơn (Bình Định), ba anh em nhà họ Nguyễn, tiêu biểu nhất là thiên tài quân sự Nguyễn Huệ, đã phất cờ khởi nghĩa, lật đổ các thế lực phong kiến mục nát, thống nhất giang sơn.
Năm 1788, tên vua bù nhìn Lê Chiêu Thống hèn hạ sang cầu cứu nhà Thanh. Vua Thanh sai Tổng đốc Tôn Sĩ Nghị dẫn 29 vạn đại quân tinh nhuệ tràn xuống xâm lược nước ta, chiếm đóng kinh thành Thăng Long. Quân giặc ngạo nghễ, coi thường nước Nam, thả sức cướp bóc, giết hại dân lành.
Đứng trước họa ngoại xâm, tháng 12 năm 1788, Nguyễn Huệ chính thức lập đàn tế trời đất tại núi Bân (Huế), lên ngôi hoàng đế, lấy niên hiệu là Quang Trung, rồi lập tức thống lĩnh đại quân tiến gấp ra Bắc. Trước ba quân tướng sĩ tại Nghệ An, vua Quang Trung đã đọc lời tuyên thệ đanh thép, thể hiện khí phách tự tôn dân tộc ngút trời:
"Đánh cho để dài tóc, Đánh cho để đen răng. Đánh cho nó chích luân bất phản, Đánh cho nó phiến giáp bất hoàn. Đánh cho sử tri Nam quốc anh hùng chi hữu chủ!"
Nhà vua đã thực hiện một chiến dịch hành quân thần tốc vô tiền khoáng hậu: vừa đi vừa tuyển quân, tổ chức huấn luyện ngay trên đường đi. Đến vùng Tam Điệp vào đêm giao thừa Tết Kỷ Dậu (1789), vua Quang Trung cho binh sĩ ăn Tết trước và tuyên bố chắc nịch: "Hẹn đến mồng 5 Tết sẽ vào ăn tiệc mừng chiến thắng tại Thăng Long!".
Đúng như lời hẹn, bắt đầu từ đêm mồng 3 Tết, quân Tây Sơn phối hợp với đội tượng binh dũng mãnh bất ngờ tấn công như bão táp vào hệ thống đồn lũy giặc. Các trận đánh kinh điển tại Hạ Hồi, Ngọc Hồi, Khương Thượng đã nghiền nát hoàn toàn 29 vạn quân Thanh. Tướng giặc sầm Nghi Đống phải thắt cổ tự tử, tổng chỉ huy Tôn Sĩ Nghị kinh hoàng đến mức không kịp mặc áo giáp, không kịp đóng yên ngựa, vội vã tháo chạy qua sông Hồng. Trưa mồng 5 Tết, vua Quang Trung mặc áo bào sạm đen khói súng ngạo nghễ tiến vào giải phóng kinh thành Thăng Long giữa tiếng reo hò dậy sóng của nhân dân, hoàn thành một trong những trang sử quân sự oanh liệt, thần tốc nhất của dân tộc.



