Cựu chiến binh

Hoàng Đức Dương

aaa

Phú Thọ02/02/2026Nguyễn Việt Dũng3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Hoàng Đức Dương, sinh năm 1950.
Năm 1972, khi đất nước còn chìm trong những ngày tháng chiến tranh khốc liệt, tôi rời quê hương để lên đường nhập ngũ. Hai mươi hai tuổi – cái tuổi người ta nghĩ đến tương lai, đến ước mơ – thì tôi khoác ba lô, bước vào cuộc chiến với một niềm tin giản dị: Tổ quốc cần, thì mình phải đi.

Ngày tôi đi, mẹ chỉ nắm tay thật lâu rồi quay mặt giấu nước mắt. Cha thì dặn một câu ngắn gọn nhưng nặng tình:
“Giữ lấy mình con nhé.”
Lời dặn ấy theo tôi suốt những năm tháng gian khổ nhất.

Trong quân ngũ, tôi mới hiểu rõ thế nào là ngọn lửa của người lính.
Lửa bếp dã chiến sưởi ấm chúng tôi giữa những đêm mưa rừng lạnh buốt.
Lửa soi đường trong những lần hành quân xuyên núi, xuyên rừng.
Và trên hết là ngọn lửa trong tim – lửa của ý chí, niềm tin và tình đồng đội không gì thay thế được.

Nhưng chiến tranh cũng khiến ngọn lửa ấy hao đi từng ngày.
Hao khi chứng kiến một người bạn gục xuống ngay trước mắt.
Hao trong những đêm nằm hầm nghe tiếng pháo vọng lại, lòng nặng như đá.
Hao trong nỗi nhớ nhà da diết, trong những nỗi đau mà chẳng có lời nào kể trọn.

Ba năm quân ngũ – ba năm rèn giũa tôi từ một người thanh niên thành một người lính đúng nghĩa, biết chịu đựng, biết hy sinh và biết trân trọng sự sống.

Năm 1975, tôi xuất ngũ trở về quê hương.
Con đường làng vẫn đó, bờ tre vẫn rì rào, mái nhà cũ vẫn yên bình như thuở nào, nhưng trong lòng tôi đã đổi thay. Người lính sau chiến tranh luôn mang theo sự trầm lặng – sự trầm lặng của ký ức, của những điều chỉ có thể giữ lại cho riêng mình.

Tôi trở về với ruộng đồng, với gia đình, với cuộc sống đời thường. Ngọn lửa từng cháy rực nơi chiến trường không còn bừng sáng như trước, nhưng nó đã hóa thành một đốm lửa bền bỉ – âm thầm soi đường để tôi sống tử tế, sống nghĩa tình, sống biết ơn từng ngày hòa bình.

Giờ đây, khi nhìn lại tuổi trẻ đã đi qua, tôi hiểu rằng:
hao lửa không phải là tắt lửa.
Hao lửa là khi phần rực sáng nhất của đời mình đã gửi vào Tổ quốc, để hôm nay quê hương được bình yên.
Phần lửa còn lại – dù nhỏ bé – vẫn âm thầm thắp sáng cuộc đời tôi cho đến tận bây giờ.

Và tôi tự hào – vì tuổi xuân của mình đã góp một phần vào ngọn lửa chung ấy, lặng lẽ nhưng không bao giờ vô nghĩa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Hoàng Đức Dương | Câu chuyện thời hoa lửa