HOÀNG HIỆP – “CÂU HÒ BÊN BỜ HIỀN LƯƠNG”
HOÀNG HIỆP – “CÂU HÒ BÊN BỜ HIỀN LƯƠNG”
Sau năm 1954, Hoàng Hiệp – một nhạc sĩ quê An Giang – tập kết ra miền Bắc.
Những năm ấy, trong đời sống văn nghệ miền Bắc, hình ảnh sông Bến Hải và cầu Hiền Lương xuất hiện ngày càng nhiều.
Một dòng sông nhỏ nhưng mang trên mình một câu chuyện rất lớn.
Ở hai bờ sông là những con người cùng nói một tiếng Việt, cùng có những phong tục và ký ức quê hương, nhưng lại bị chia cắt bởi giới tuyến quân sự tạm thời.
Hoàng Hiệp đặc biệt xúc động trước những câu chuyện về những người vợ chồng, cha mẹ và con cái phải sống xa nhau.
Từ cảm xúc ấy, ông sáng tác “Câu hò bên bờ Hiền Lương”.
Ca khúc sử dụng hình ảnh câu hò – một hình thức dân ca quen thuộc của người Việt – để kể về nỗi nhớ và khát vọng đoàn tụ.
Những câu hát không cần mô tả một trận đánh lớn.
Không có xe tăng.
Không có máy bay.
Chỉ có một dòng sông, một cây cầu và những con người đứng nhìn sang bờ bên kia.
Chính sự giản dị ấy khiến bài hát nhanh chóng được yêu thích.
Ca khúc trở thành một trong những tác phẩm nổi tiếng viết về vĩ tuyến 17 và cầu Hiền Lương, góp phần đưa hình ảnh Bến Hải – Hiền Lương đi vào đời sống văn hóa của nhiều thế hệ.
Sau này, khi chiến tranh kết thúc, cây cầu Hiền Lương không còn là biểu tượng của chia cắt nữa.
Nhưng những giai điệu của Hoàng Hiệp vẫn còn đó, nhắc người nghe nhớ về những năm tháng mà một dòng sông từng trở thành ranh giới giữa hai miền.



