Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

HOÀNG HOA THÁM: HÙM THIÊNG YÊN THẾ

Câu chuyện được kể qua lời của một nghĩa quân từng theo Đề Thám chiến đấu tại vùng núi Yên Thế. Trong một cuộc càn quét lớn của thực dân Pháp, Hoàng Hoa Thám đã sử dụng chiến thuật linh hoạt, tận dụng địa hình rừng núi để đánh địch. Sự mưu trí và bản lĩnh của ông đã giúp nghĩa quân nhiều lần thoát khỏi vòng vây, tiếp tục duy trì ngọn lửa kháng chiến suốt nhiều năm.

Thái Nguyên15/06/2026K20 Kinh tế đầu tư - Khoa Kinh tế số (Trường Đại học Kinh tế và Quản trị kinh doanh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa thu năm 1909.

Tôi khi ấy là một nghĩa quân trong đội của Đề Thám.

Đã gần mười năm tôi sống giữa những cánh rừng Yên Thế.

Nơi đây không chỉ là căn cứ kháng chiến mà còn là ngôi nhà thứ hai của chúng tôi.

Những dãy núi nối tiếp nhau.

Những con suối nhỏ len lỏi giữa rừng già.

Mỗi gốc cây, mỗi con đường mòn đều gắn với biết bao trận chiến chống quân Pháp.

Người chỉ huy của chúng tôi chính là Hoàng Hoa Thám.

Mọi người thường gọi ông bằng cái tên đầy kính trọng: Đề Thám.

Ông có dáng người rắn rỏi.

Đôi mắt sắc bén và giọng nói đầy uy lực.

Nhưng với nghĩa quân, ông luôn gần gũi như một người cha.

Một buổi sáng, khi sương mù còn phủ kín sườn núi, trinh sát hớt hải chạy về báo tin.

"Thưa Đề Thám! Quân Pháp đang kéo lên từ ba hướng."

Nghe vậy, mọi người đều căng thẳng.

Đó là một cuộc càn quét lớn.

Theo tin tức nhận được, quân Pháp huy động hàng nghìn binh lính cùng nhiều vũ khí hiện đại.

Mục tiêu của chúng là tiêu diệt hoàn toàn căn cứ Yên Thế.

Một số nghĩa quân trẻ tỏ ra lo lắng.

Tôi cũng không khỏi hồi hộp.

Nhưng Đề Thám vẫn bình tĩnh.

Ông trải tấm bản đồ lên mặt bàn gỗ.

Quan sát thật kỹ rồi nói:

"Chúng đông thật."

Mọi người im lặng.

Ông tiếp tục:

"Nhưng chúng không hiểu núi rừng này bằng chúng ta."

Câu nói ấy lập tức khiến mọi người vững tâm hơn.

Đề Thám nhanh chóng phân công nhiệm vụ.

Một số đội bí mật phục kích ở các con đường hẹp.

Một số đội bảo vệ dân làng sơ tán.

Những người còn lại cơ động sẵn sàng chiến đấu.

Đến chiều hôm đó, quân Pháp bắt đầu tiến sâu vào khu vực căn cứ.

Tiếng súng vang vọng khắp núi rừng.

Từng tốp lính địch men theo các con đường mòn tiến lên.

Chúng tưởng rằng sẽ dễ dàng tìm thấy nghĩa quân.

Nhưng thực tế hoàn toàn khác.

Mỗi khi tiến vào một khu vực hẹp, chúng lại bất ngờ bị phục kích.

Đạn từ trên sườn núi bắn xuống.

Đá và cây đổ chắn ngang đường.

Khi địch phản công, nghĩa quân đã nhanh chóng rút sang vị trí khác.

Suốt nhiều ngày liền, quân Pháp gần như không thể xác định chính xác lực lượng của chúng tôi đang ở đâu.

Một đêm nọ, tôi được giao nhiệm vụ canh gác gần lán chỉ huy.

Khoảng nửa đêm, Đề Thám đi kiểm tra các vị trí.

Thấy tôi còn thức, ông hỏi:

"Cháu mệt không?"

Tôi đáp:

"Thưa ông, không ạ."

Ông mỉm cười.

"Đánh giặc không chỉ cần sức mạnh mà còn cần sự kiên trì."

Rồi ông nhìn về phía những ngọn núi chìm trong màn đêm.

"Chỉ cần còn người Việt Nam yêu nước thì cuộc kháng chiến này chưa bao giờ kết thúc."

Những lời ấy theo tôi suốt cuộc đời.

Sáng hôm sau, quân Pháp mở cuộc tấn công lớn nhất.

Pháo binh liên tục bắn vào các vị trí nghi có nghĩa quân.

Khói lửa bao trùm cả khu rừng.

Nhiều cây cổ thụ bị đổ gãy.

Nhưng Đề Thám đã chuẩn bị từ trước.

Ông cho nghĩa quân phân tán thành nhiều nhóm nhỏ.

Linh hoạt cơ động qua các khu rừng sâu.

Quân địch dù đông nhưng không thể phát huy sức mạnh.

Trái lại, chúng liên tục rơi vào các trận phục kích bất ngờ.

Đến cuối tuần, cuộc càn quét thất bại.

Quân Pháp buộc phải rút lui.

Khi tin chiến thắng lan khắp căn cứ, mọi người đều vô cùng phấn khởi.

Nhưng Đề Thám không hề chủ quan.

Ông nói:

"Đây chỉ là một trận thắng nhỏ. Muốn giữ được đất nước, chúng ta phải kiên trì lâu dài."

Những năm sau đó, cuộc khởi nghĩa Yên Thế vẫn tiếp tục.

Dù gặp vô vàn khó khăn, nghĩa quân vẫn chiến đấu dưới sự lãnh đạo của Đề Thám.

Tên tuổi của ông khiến thực dân Pháp phải e dè suốt nhiều thập kỷ.

Người dân khắp nơi gọi ông là "Hùm thiêng Yên Thế".

Không chỉ vì lòng dũng cảm mà còn bởi ý chí kiên cường không bao giờ khuất phục.

Nhiều năm đã trôi qua kể từ ngày tôi rời căn cứ.

Nhưng mỗi lần trở lại vùng đất Yên Thế, nhìn những dãy núi xanh ngút ngàn, tôi lại nhớ đến người thủ lĩnh năm nào.

Người đã dành cả cuộc đời để chiến đấu cho tự do của dân tộc.

Đối với tôi, Hoàng Hoa Thám không chỉ là một vị anh hùng.

Ông là linh hồn của núi rừng Yên Thế, là biểu tượng bất diệt của tinh thần yêu nước và ý chí chống ngoại xâm của nhân dân Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn