HOÀNG KHẮC DƯỢC – NGƯỜI ANH NUÔI HẾT LÒNG VÌ ĐỒNG ĐỘI
Hoàng Khắc Dược sinh năm 1917, quê ở Mỹ Lộc, Nam Định, nhập ngũ năm 1947. Ông từng là Tiểu đội trưởng nuôi quân thuộc Trung đoàn 66, Đại đoàn 304. Không chỉ chiến đấu dũng cảm trong những ngày đầu toàn quốc kháng chiến, ông còn dành nhiều năm âm thầm chăm lo từng bữa ăn, từng ngụm nước cho đồng đội.
Cuối năm 1946, khi thực dân Pháp trở lại xâm lược nước ta, Hoàng Khắc Dược tham gia lực lượng tự vệ thành phố Nam Định. Ông cùng đồng đội chiến đấu liên tiếp 13 ngày đêm trong thành phố.
Trong những trận chiến ác liệt ấy, ông nhiều lần xung phong đưa đồng đội bị thương ra nơi an toàn rồi lại trở lại tiếp tục chiến đấu. Có trận giáp lá cà, ông dùng mã tấu chiến đấu với quân địch và lập chiến công ngay giữa vòng vây.
Nhưng điều đặc biệt ở Hoàng Khắc Dược là sau những năm tháng trực tiếp chiến đấu, ông được phân công làm công tác nuôi quân – một công việc thầm lặng nhưng vô cùng quan trọng.
Có thời điểm, đơn vị có tới 30 cán bộ, chiến sĩ đau yếu. Nếu để anh em phân tán thì việc chăm sóc sẽ rất khó khăn. Hoàng Khắc Dược đã xin cấp ủy, chỉ huy cho tập trung những người đau yếu lại và xung phong đứng ra chăm sóc, nuôi dưỡng.
Trong điều kiện rừng núi thiếu thốn, ông đi bắt cua, bắt cá dưới suối, tìm rau, củ, quả trong rừng để cải thiện bữa ăn cho đồng đội.
Những người bệnh không thể đi lại, ông mang nước đến tận nơi. Chiếc bi đông cá nhân của ông trở thành vật dụng quen thuộc để mang nước cho những người đang đau ốm. Kỷ vật này sau đó được ông trao tặng cho Bảo tàng Hậu cần Quân đội và hiện vẫn được lưu giữ.
Có lần, một thương binh ao ước được ăn một bát cháo trai. Giữa vùng núi rừng, việc tìm trai tưởng như không thể. Nhưng Hoàng Khắc Dược không bỏ qua mong muốn nhỏ bé của người đồng đội đang đau yếu.
Ông đã tìm cách kiếm nguyên liệu để nấu cho đồng đội bát cháo mà người thương binh mong muốn.
Câu chuyện ấy cho thấy sự quan tâm của ông không phải là những lời nói lớn lao, mà được thể hiện bằng những việc rất cụ thể: một bát cơm, một ngụm nước, một bữa ăn được cải thiện cho người đang đau yếu.
Trong Chiến dịch Tây Bắc năm 1952, công việc càng nặng nề. Ban ngày ông nấu cơm, kiếm củi; chiều tối lại đi nhiều cây số để tìm mua thức ăn. Có những đêm ông phải thức đến 2–3 giờ sáng để chuẩn bị lương thực, thực phẩm cho bộ đội.
Đến Chiến dịch Đông – Xuân 1953–1954, khi quân ta truy kích địch, Hoàng Khắc Dược thường phải gánh từ 30 đến 40kg, chạy theo đơn vị để bảo đảm cơm, nước cho chiến sĩ.
Công việc nuôi quân thường ở phía sau trận tuyến, ít được nhìn thấy giữa tiếng súng và chiến công. Nhưng nếu không có những người như Hoàng Khắc Dược, người lính ngoài mặt trận sẽ khó có đủ sức khỏe để chiến đấu.
Chính vì vậy, ông được đồng đội yêu mến bởi sự giản dị, khiêm tốn, tận tụy và tinh thần trách nhiệm cao. Ông không coi việc chăm lo cho đồng đội là một nhiệm vụ nặng nề, mà xem đó là trách nhiệm của mình đối với những người đang cùng chiến đấu vì Tổ quốc.



