Hoàng La Doãn Hiếu
1. Người thanh niên sang Mỹ học báo chí
Năm 1957, một thanh niên Việt Nam sang California học ngành báo chí tại Orange Coast College.
Anh học cách viết tin, cách phân tích chiến tranh, cách tư duy của người Mỹ.
Anh học văn hóa Mỹ, kết bạn với người Mỹ, sống như một người Mỹ.
Không ai biết rằng trước khi lên tàu sang Mỹ, anh đã là người của cách mạng.
Nhiệm vụ rất rõ ràng:
Hiểu nước Mỹ. Hiểu cách họ suy nghĩ.
Vì muốn thắng một đối thủ mạnh, trước hết phải hiểu họ.
2. Trở thành “người của họ”
Sau khi về nước, Phạm Xuân Ẩn trở thành phóng viên cho các hãng tin lớn của Mỹ như Time, Reuters, New York Herald Tribune.
Ông không chỉ là phóng viên bình thường.
Ông cực kỳ giỏi.
Ông được mời vào các cuộc họp báo quân sự.
Ông chơi thân với sĩ quan CIA, tướng lĩnh Mỹ, cố vấn chiến tranh.
Họ tin ông.
Họ quý ông.
Họ gọi ông là “Ẩn – người bạn Việt Nam đáng tin nhất.”
Chính điều đó khiến câu chuyện trở nên đau đớn và phức tạp.
Bởi vì ông cũng là điệp viên chiến lược của miền Bắc.
3. Điệp viên không mang súng
Ông không phải người hoạt động bí mật kiểu phim ảnh.
Ông làm việc giữa trung tâm Sài Gòn, giữa báo chí Mỹ.
Mỗi ngày, ông đọc hàng chồng tài liệu quân sự, nghe tin mật, dự đoán chiến lược.
Sau đó ông phân tích và gửi về cho cấp trên.
Những báo cáo của ông được đánh giá là nguồn tình báo chiến lược cấp cao nhất.
Có những kế hoạch quân sự của Mỹ, phía Việt Nam biết trước nhiều tháng.
Vũ khí của ông không phải súng.
Mà là trí tuệ, sự bình tĩnh và… sự tin tưởng của đối phương.
4. Điều khó nhất: sống giữa bạn bè
Điều khiến cuộc đời ông đặc biệt không phải là việc làm gián điệp.
Mà là việc ông thực sự yêu quý bạn bè Mỹ của mình.
Ông từng nói đại ý:
Ông không ghét người Mỹ. Ông chỉ chống lại chiến tranh.
Bạn thân của ông có người là CIA, có người là sĩ quan Mỹ.
Họ uống cà phê cùng nhau, nói chuyện gia đình, chia sẻ cuộc sống.
Và họ không hề biết người bạn ấy đang báo cáo mọi kế hoạch chiến tranh.
Đó là bi kịch lớn nhất của nghề điệp viên:
Không được ghét đối phương… nhưng vẫn phải đánh bại họ.
5. Khi chiến tranh kết thúc
Sau năm 1975, danh tính ông dần được công bố.
Bạn bè Mỹ choáng váng.
Nhưng điều kỳ lạ là nhiều người không hề ghét ông.
Một số nhà báo Mỹ sau này nói:
“Nếu phải có một người Việt làm gián điệp, chúng tôi mừng vì đó là Ẩn.”
Bởi vì trong suốt thời gian đó, ông chưa từng lợi dụng tình bạn để hãm hại cá nhân nào.
Ông chỉ làm công việc của mình vì niềm tin vào đất nước.



