Hoàng Lộc – Người đội trưởng cảm tử trên tuyến lửa
Tiếng còi báo động bất ngờ vang lên giữa núi rừng Trường Sơn. Chỉ trong chốc lát, bầu trời vốn yên bình bị xé toạc bởi tiếng động cơ gầm rú của máy bay Mỹ. Từng tốp máy bay lao xuống, trút những loạt bom dữ dội lên con đường huyết mạch mà bộ đội và thanh niên xung phong ngày đêm gìn giữ. Đất đá tung mù mịt, cây rừng đổ ngổn ngang, khói bụi phủ kín cả một vùng.
Khi tiếng bom vừa ngớt, giữa màn khói dày đặc, một bóng người nhanh chóng bước lên phía trước. Đó là Hoàng Lộc – Đội trưởng đội thanh niên xung phong cảm tử chuyên làm nhiệm vụ rà phá bom nổ chậm. Gương mặt anh lấm lem bụi đất nhưng ánh mắt vẫn bình tĩnh và kiên nghị.
Anh nhìn con đường vừa bị bom cày nát rồi quay sang đồng đội:
– Các em ở lại kiểm tra xung quanh. Anh đi trước. Nếu còn bom nổ chậm, phải xử lý ngay. Đêm nay xe ra tiền tuyến nhất định phải thông đường.
Một đồng đội trẻ lo lắng bước tới:
– Anh Lộc, để em đi cùng anh. Bom vừa rơi xong, nguy hiểm lắm!
Hoàng Lộc mỉm cười, đặt nhẹ bàn tay lên vai người đồng đội:
– Nguy hiểm thì càng phải có người đi trước. Nếu ai cũng sợ thì xe chở lương thực, thuốc men và đạn dược làm sao đến được chiến trường?
Nói rồi, anh khoác chiếc túi dụng cụ lên vai, chậm rãi tiến về phía quả bom còn cắm sâu dưới mặt đường. Mỗi bước chân đều thận trọng. Không gian lúc ấy im phăng phắc, chỉ còn tiếng gió thổi qua rừng cây và tiếng tim của những người đứng phía sau như đang đập cùng một nhịp.
Đến gần quả bom, Hoàng Lộc quỳ xuống quan sát thật kỹ. Anh lau lớp đất bám trên thân bom, bình tĩnh kiểm tra ngòi nổ. Những giọt mồ hôi lăn dài trên trán nhưng đôi bàn tay vẫn chắc chắn, không hề run rẩy. Anh hiểu rằng chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể đánh đổi bằng chính mạng sống của mình.
Đồng đội phía sau nín thở dõi theo từng cử động của anh. Sau gần nửa giờ căng thẳng, Hoàng Lộc khẽ thở phào:
– Được rồi! Quả này an toàn. Báo cho mọi người tiếp tục san lấp hố bom. Phải thông đường trước khi trời tối!
Tiếng reo vui vang lên giữa cánh rừng. Những chiếc cuốc, chiếc xẻng lại nhanh chóng làm việc. Chẳng bao lâu sau, con đường tưởng chừng bị cắt đứt đã được nối liền. Đêm ấy, từng đoàn xe nối đuôi nhau vượt qua trong ánh đèn gầm mờ ảo, mang theo hy vọng đến chiến trường.
Ít ai biết rằng, đó chỉ là một trong hàng nghìn lần Hoàng Lộc đối mặt với lằn ranh giữa sự sống và cái chết. Với anh, mỗi quả bom được tháo gỡ không chỉ là một nhiệm vụ hoàn thành mà còn là cơ hội để giữ lại con đường tiếp viện, bảo vệ đồng đội và góp phần vào ngày đất nước thống nhất.



