Hoàng Mạnh Hà (1)
Năm 1968, giữa rừng Trường Sơn, đơn vị pháo binh đón Tết bằng vài chiếc bánh chưng nhỏ. Anh Dũng lấy cây nứa làm đàn, còn đồng đội ngồi quanh bếp lửa hát khẽ.
Ai cũng nhớ nhà, nhưng không ai nói ra.
Đúng giao thừa, pháo sáng của địch rực trời. Đơn vị lập tức vào vị trí chiến đấu. Sau trận đánh kéo dài tới sáng, nhiều người bị thương.
Anh Dũng ngồi bên bờ suối rửa vết máu trên tay rồi lặng lẽ lấy trong túi ra cành đào rừng nhỏ đã hái từ hôm trước.
Anh cắm cành đào trước hầm và nói:
“Rồi sẽ có ngày chúng ta ăn Tết ở quê.”



