Anh hùng Lực lượng vũ trang

HOÀNG MINH PHƯƠNG – NGƯỜI GIỮ CHỐT GIỮA VÒNG VÂY HƠN 1.000 QUÂN ĐỊCH

Trong cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc năm 1979, nhiều cán bộ, chiến sĩ đã anh dũng chiến đấu và hy sinh để bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc. Trong số đó, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Hoàng Minh Phương là một trong những tấm gương tiêu biểu về lòng quả cảm, ý chí kiên cường và tinh thần quyết chiến đến cùng trước kẻ thù.

An Giang02/06/2026Chu Nhân (tổng hợp) (xã Long Kiến)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Hoàng Minh Phương sinh năm 1956 tại xã Cam Cọn, huyện Bảo Yên, tỉnh Lào Cai trong một gia đình lao động nghèo nơi vùng cao biên giới. Từ nhỏ, ông đã nổi tiếng là người chăm chỉ, chịu khó và luôn có ý thức trách nhiệm với quê hương. Năm 1976, khi vừa tròn 20 tuổi, Hoàng Minh Phương lên đường nhập ngũ. Sau thời gian huấn luyện tại Tiểu đoàn 64, Trung đoàn 254 đóng quân ở khu vực Bản Lầu, huyện Mường Khương, ông nhanh chóng trưởng thành trong môi trường quân đội. Đầu năm 1978, đơn vị của ông được điều động về Trung đoàn 741 của tỉnh Lai Châu. Trong bối cảnh tình hình biên giới phía Bắc ngày càng căng thẳng, đơn vị nhận nhiệm vụ lên chốt chiến đấu tại Ma Ly Pho – khu vực có vị trí chiến lược quan trọng trong tuyến phòng thủ biên giới. Khi đó, Hoàng Minh Phương là Tiểu đội phó, trực tiếp làm nhiệm vụ tại cao điểm 608 thuộc khu vực Ma Ly Pho. Những ngày đầu năm 1979, không khí chiến trường ngày càng căng thẳng. Các chiến sĩ luôn trong trạng thái sẵn sàng chiến đấu cao nhất. Tối ngày 16/2/1979, tại chốt tiền tiêu, mọi thứ diễn ra trong bầu không khí yên lặng khác thường. Chính trị viên Tiểu đoàn và Đại đội trưởng đã trực tiếp lên trận địa động viên bộ đội, đồng thời nhắc nhở cán bộ, chiến sĩ chuẩn bị tinh thần cho khả năng chiến sự có thể nổ ra bất cứ lúc nào. Rạng sáng ngày 17/2/1979, những loạt pháo đầu tiên từ bên kia biên giới bất ngờ dội xuống khu vực Đồn Biên phòng Ma Ly Pho. Cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc chính thức bắt đầu. Trong làn mưa pháo dữ dội, Hoàng Minh Phương cùng đồng đội nhanh chóng vào vị trí chiến đấu. Các đợt tiến công liên tiếp của đối phương nhằm vào các cao điểm phòng ngự của quân ta. Suốt ngày đầu tiên, đơn vị của ông kiên cường bám trụ trận địa, đánh lui nhiều đợt tấn công của đối phương. Tuy nhiên, sang ngày 18/2, tình hình trở nên đặc biệt ác liệt. Hỏa lực địch ngày càng dồn dập. Nhiều cán bộ, chiến sĩ hy sinh hoặc bị thương. Tiểu đội trưởng ngã xuống ngay trên trận địa. Trong hoàn cảnh ấy, Hoàng Minh Phương từ một Tiểu đội phó trở thành người chỉ huy trực tiếp còn lại của chốt chiến đấu. Bên cạnh ông lúc này chỉ còn hai đồng đội đều đã bị thương nặng. Trong khi đó, phía đối diện là lực lượng đối phương đông gấp nhiều lần, với khoảng hai tiểu đoàn tham gia tấn công, liên tục tìm cách đánh chiếm cao điểm. Giữa tình thế hết sức chênh lệch ấy, những người lính vẫn quyết tâm giữ vững trận địa. Với khẩu súng trong tay, Hoàng Minh Phương liên tục cơ động dọc hệ thống giao thông hào, vừa chiến đấu vừa động viên đồng đội tiếp tục bám trụ. Có thời điểm sức ép từ pháo kích quá lớn khiến ông bất tỉnh trong chốc lát, nhưng ngay khi tỉnh lại, ông lập tức trở về vị trí chiến đấu. Bằng ý chí và tinh thần chiến đấu kiên cường, tiểu đội của ông đã gây cho đối phương nhiều tổn thất nặng nề trong những ngày đầu cuộc chiến. Sau hai ngày đêm chiến đấu liên tục trong vòng vây, đêm 18/2/1979, đơn vị nhận lệnh rút lui theo đường bí mật để bảo toàn lực lượng. Dù bản thân đã kiệt sức sau nhiều giờ chiến đấu, Hoàng Minh Phương vẫn cùng đồng đội đưa những thương binh vượt qua địa hình hiểm trở, trở về hậu cứ an toàn. Với những thành tích đặc biệt xuất sắc trong chiến đấu, tinh thần dũng cảm, ý chí bám trụ trận địa và góp phần ngăn chặn các đợt tiến công của đối phương tại Ma Ly Pho, Hoàng Minh Phương đã được Đảng và Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Sau chiến tranh, những vết thương và di chứng để lại khiến ông trở thành bệnh binh hạng 2/3. Năm 1988, ông xuất ngũ, trở về quê hương và tiếp tục tham gia các hoạt động tại địa phương với cuộc sống giản dị như bao người dân khác. Điều khiến đồng đội và người dân luôn trân trọng ở Hoàng Minh Phương không chỉ là những chiến công trong chiến đấu mà còn là sự khiêm nhường của một người lính. Dù mang trên mình danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, ông luôn cho rằng bản thân may mắn hơn nhiều đồng đội đã nằm lại nơi chiến trường. Với ông, những người đồng đội đã hy sinh để bảo vệ biên cương Tổ quốc mới là những anh hùng thực sự. Hơn bốn thập niên đã trôi qua kể từ những ngày tháng Hai lịch sử năm 1979, nhưng câu chuyện về người chiến sĩ giữ chốt giữa vòng vây của lực lượng đông gấp bội vẫn là biểu tượng đẹp về lòng dũng cảm, ý chí bất khuất và tinh thần sẵn sàng hy sinh vì Tổ quốc của người lính Việt Nam. Chu Nhân (tổng hợp)

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn