Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

HOÀNG MINH VÕ – NGƯỜI THẦY TRỞ VỀ TỪ CHIẾN TRƯỜNG MIỀN NAM

Ông Hoàng Minh Võ, sinh năm 1940, quê xã Khuôn Lùng, tỉnh Tuyên Quang, đã qua đời năm 2015. Năm 1968, ông lên đường nhập ngũ, tham gia chiến đấu tại chiến trường miền Nam. Trước khi nhập ngũ, ông là giáo viên; sau khi xuất ngũ năm 1976, ông trở về tiếp tục nghề dạy học cho đến khi nghỉ hưu. Khi đã nghỉ hưu, ông vẫn tiếp tục cống hiến cho quê hương trên cương vị Chủ tịch Hội Cựu chiến binh xã Khuôn Lùng khóa I. Ông là nạn nhân chất độc da cam.

Tuyên Quang18/08/2026Hoàng Thị Thu (Đoàn xã Khuôn Lùng)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
HOÀNG MINH VÕ – NGƯỜI THẦY TRỞ VỀ TỪ CHIẾN TRƯỜNG MIỀN NAM

Có một điều khá đặc biệt trong cuộc đời ông Hoàng Minh Võ: trước và sau chiến tranh, ông đều gắn bó với nghề giáo. Khoảng thời gian ở giữa là những năm tháng ông khoác lên mình bộ quân phục và có mặt tại chiến trường miền Nam.

Sinh năm 1940, quê ở xã Khuôn Lùng, tỉnh Tuyên Quang, trước khi nhập ngũ ông đã là giáo viên. Công việc khi ấy gắn với trường lớp, học trò và cuộc sống bình dị nơi quê nhà.

Nhưng năm 1968, chiến tranh khiến cuộc đời ông bước sang một chặng đường khác.

Ông lên đường nhập ngũ, rời bục giảng để trở thành người lính. Sau thời gian huấn luyện, ông được phân công tham gia chiến đấu tại chiến trường miền Nam.

Những năm tháng ở chiến trường là quãng thời gian ông phải xa gia đình, xa học trò và quê hương. Cuộc sống của một người thầy khi ấy được thay bằng cuộc sống của người lính – gắn với đơn vị, đồng đội và nhiệm vụ trong điều kiện chiến tranh.

Có lẽ với một người vốn quen với bảng đen, phấn trắng, việc bước vào chiến trường là một sự thay đổi rất lớn. Nhưng cũng như nhiều người cùng thế hệ, ông đã tạm gác công việc và cuộc sống riêng để thực hiện nhiệm vụ của mình.

Từ năm 1968 đến năm 1976, ông có 8 năm trong quân ngũ. Đó là những năm tháng tuổi trẻ và trung niên gắn với chiến trường miền Nam, với những người đồng đội và những trải nghiệm mà sau này không thể tìm thấy trong những trang sách.

Năm 1976, ông xuất ngũ trở về Khuôn Lùng.

Trở lại bục giảng sau chiến tranh

Điều đáng nhớ là sau khi trở về, ông Hoàng Minh Võ tiếp tục làm giáo viên.

Chiến tranh đã đưa ông rời khỏi trường học trong nhiều năm, nhưng khi trở về, ông lại trở lại với nghề cũ. Bảng đen, phấn trắng và những thế hệ học trò một lần nữa trở thành một phần trong cuộc sống của ông.

Ông gắn bó với nghề giáo viên cho đến khi nghỉ hưu.

Nhưng nghỉ hưu cũng chưa phải là lúc ông dừng cống hiến.

Sau khi nghỉ hưu, ông tiếp tục tham gia công tác Hội và được tín nhiệm giữ chức Chủ tịch Hội Cựu chiến binh xã Khuôn Lùng khóa I. Từ một người lính trở về, một người thầy đứng lớp, ông tiếp tục đảm nhận vai trò của một cán bộ Hội, góp phần tập hợp và gắn kết những người từng khoác áo lính trên quê hương.

Đó là một hành trình khá đặc biệt: giáo viên – người lính – giáo viên – cán bộ Hội Cựu chiến binh.

Mỗi chặng đường đều gắn với một giai đoạn khác nhau của cuộc đời, nhưng điểm chung vẫn là sự gắn bó với quê hương và cộng đồng.

Những dấu tích chiến tranh để lại

Chiến tranh đã kết thúc, nhưng không phải tất cả những gì thuộc về chiến tranh đều kết thúc cùng tiếng súng.

Ông Hoàng Minh Võ là nạn nhân chất độc da cam. Những ảnh hưởng của chiến tranh tiếp tục theo ông trong cuộc sống sau này, kể cả khi ông đã trở về với công việc giảng dạy và cuộc sống quê nhà.

Năm 2015, ông qua đời.

Ngày ông đi xa, quê hương mất đi một người từng là giáo viên, một người lính trở về từ chiến trường miền Nam và một cán bộ Hội Cựu chiến binh. Nhưng những chặng đường ông đã đi qua vẫn còn được nhắc lại trong ký ức của những người từng biết và từng làm việc cùng ông.

Câu chuyện về ông Hoàng Minh Võ vì thế có nhiều lớp ký ức: ký ức của một người thầy trước ngày nhập ngũ, ký ức của một người lính trên chiến trường miền Nam, rồi ký ức của một người thầy trở lại với lớp học sau chiến tranh.

Và sau tất cả, đó còn là câu chuyện về một người con Khuôn Lùng đã dành phần lớn cuộc đời mình cho giáo dục, quân đội và công việc cộng đồng, để lại những dấu ấn riêng trong từng chặng đường.

Những câu chuyện như của ông Hoàng Minh Võ cần được ghi lại không chỉ để nhớ về một người đã khuất, mà còn để lưu giữ ký ức về cả một thế hệ: những người rời mái trường để ra chiến trường, rồi trở về tiếp tục đứng trên bục giảng và xây dựng quê hương trong những năm tháng hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn