HOÀNG NGỌC TRUNG
NGƯỜI LÍNH LÁI XE TRƯỜNG SƠN – ÔNG HOÀNG NGỌC TRUNG (Thôn Tân Phong 1, xã Bảo Ái, tỉnh Lào Cai
(Thôn Tân Phong 1, xã Bảo Ái, tỉnh Lào Cai)
Giữa cuộc sống bình yên hôm nay, khi những con đường làng đã rộn ràng tiếng xe qua lại, ít ai còn hình dung được rằng đã có một thời, để đất nước có được sự yên bình ấy, biết bao con người đã lặng lẽ đi qua bom đạn và hy sinh cả tuổi xuân của mình. Ông Hoàng Ngọc Trung, người lính lái xe Trường Sơn ở thôn Tân Phong 1, xã Bảo Ái, tỉnh Lào Cai, là một trong những con người như thế.
Năm ấy, khi Tổ quốc cần, ông Hoàng Ngọc Trung khoác lên mình bộ quân phục, bước vào cuộc kháng chiến chống Mỹ với tinh thần quả cảm và niềm tin son sắt. Ông được giao nhiệm vụ lái xe trên tuyến đường Trường Sơn huyền thoại – con đường nối hậu phương với tiền tuyến, nơi mỗi chuyến xe đi qua đều phải đối mặt với hiểm nguy rình rập. Suốt 19 năm 4 tháng tham gia kháng chiến, cuộc đời ông gắn liền với vô số cung đường rừng núi hiểm trở, với tiếng bom rền vang và những đêm hành quân không ngủ.
Có những chuyến xe phải chạy trong mưa rừng xối xả, bánh xe lún sâu trong bùn đất, xung quanh là bóng tối và sự đe dọa của máy bay địch. Xe không bật đèn, người lái phải căng mắt nhìn từng khúc cua, từng vệt đường mờ nhạt phía trước. Chỉ một giây lơ là cũng có thể không còn cơ hội trở về. Thế nhưng, ông Hoàng Ngọc Trung và đồng đội vẫn kiên cường tiến bước, bởi trong trái tim họ luôn cháy bỏng một niềm tin: còn xe, còn người là còn đường ra tiền tuyến.
Giữa những năm tháng khốc liệt ấy, thứ giúp ông đứng vững không chỉ là ý chí mà còn là tình đồng đội sâu nặng. Những người lính lái xe Trường Sơn chia nhau từng miếng lương khô, từng ngụm nước, cùng nhau sửa xe dưới làn bom, cùng động viên nhau vượt qua nỗi sợ hãi. Ông vẫn nhớ mãi hình ảnh người dân dọc tuyến đường Trường Sơn, dù cuộc sống còn thiếu thốn, vẫn sẵn sàng nhường bát cơm, che giấu bộ đội trong những lúc nguy nan. Chính tình người ấm áp ấy đã tiếp thêm cho ông sức mạnh để đi hết chặng đường dài của chiến tranh.
Với những cống hiến bền bỉ và thầm lặng, ông Hoàng Ngọc Trung đã được Đảng và Nhà nước trao tặng nhiều huân chương, huy chương kháng chiến cùng nhiều bằng khen ghi nhận công lao của người lính lái xe Trường Sơn. Nhưng với ông, những phần thưởng ấy không phải để tự hào về bản thân, mà là sự ghi nhận cho cả một thế hệ đã sống và chiến đấu không tiếc máu xương vì độc lập, tự do của dân tộc.
Khi đất nước thống nhất, ông rời quân ngũ, trở về quê hương trong niềm vui đoàn tụ. Tưởng như có thể nghỉ ngơi sau những năm tháng chiến tranh, nhưng ông Hoàng Ngọc Trung lại tiếp tục một hành trình mới – hành trình cống hiến trong thời bình. Ông tham gia công tác tại xã, rồi được nhân dân tin tưởng bầu làm Trưởng thôn. Trên cương vị ấy, ông luôn tận tụy, gần gũi với bà con, lo từng việc chung của thôn xóm, từ đời sống, sản xuất đến xây dựng nếp sống văn hóa.
Đặc biệt, ông có nhiều đóng góp trong việc xây dựng nhà thôn, vận động nhân dân chung tay góp sức để có nơi sinh hoạt cộng đồng khang trang, ấm cúng. Với ông, nhà thôn không chỉ là một công trình, mà còn là biểu tượng của sự đoàn kết, là nơi gắn kết tình làng nghĩa xóm sau những năm tháng chiến tranh chia cắt. Những nỗ lực ấy đã mang lại cho ông nhiều giấy khen, bằng khen từ các cấp, nhưng ông vẫn luôn sống giản dị, khiêm nhường, coi đó là trách nhiệm tự nhiên của một người từng được nhân dân và Tổ quốc tin giao nhiệm vụ.
Mỗi khi kể lại quá khứ cho con cháu, ông Hoàng Ngọc Trung không nhấn mạnh đến gian khổ hay công lao của mình. Ông chỉ nhẹ nhàng nói rằng, để có được cuộc sống yên bình hôm nay, đã có biết bao người ngã xuống. Ông thường nhắn nhủ:
“Các cháu sinh ra trong hòa bình là may mắn, hãy sống sao cho xứng đáng với sự hy sinh của những người đi trước.”
Có lần, ông nói một câu khiến chúng em nhớ mãi:
“Thế hệ ông đã đi qua khói lửa để các cháu được bước đi trên con đường bình yên. Giờ nhiệm vụ của các cháu là làm cho con đường ấy ngày càng rộng hơn, đẹp hơn.”
Lời nói ấy không hề lớn lao, nhưng chứa đựng cả một đời trải nghiệm, cả niềm tin và hy vọng mà ông gửi gắm vào thế hệ trẻ hôm nay.
Câu chuyện về ông Hoàng Ngọc Trung – người lính lái xe Trường Sơn, người cán bộ thôn tận tụy – không chỉ là ký ức của riêng một gia đình hay một vùng quê, mà còn là mảnh ghép chân thực của lịch sử dân tộc. Giữa nhịp sống hiện đại vội vã, câu chuyện ấy nhắc nhở chúng ta biết trân trọng hòa bình, sống có trách nhiệm hơn và không ngừng cố gắng để xứng đáng với những hy sinh lặng thầm của một thế hệ đã đi qua chiến tranh.


