Bài viết

Hoàng Quốc Việt

Ninh Bình07/05/2026Trần Quang Anh (xã Bình Giang)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Họ và tên: Hoàng Quốc Việt (tên thật là Hạ Bá Cang)

Năm sinh – Năm mất: 1905-1992

Quê quán: xã Đáp Cầu, huyện Võ Giàng, tỉnh Bắc Ninh (nay là phường Đáp Cầu, thành phố Bắc Ninh.

Đơn vị: Bí thư Tổng bộ Việt Minh, Chủ tịch Tổng công đoàn Việt Nam, Viện trưởng Viện Kiểm soát Nhân dân Tối cao, Chủ tịch Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, Bí thư Xứ ủy Bắc Kỳ.

hqv.jpg

Chân dung ông Hoàng Quốc Việt

III. Nội dung câu chuyện

Mô tả ngắn: Giữa chốn lao tù Sơn La khắc nghiệt – nơi thực dân Pháp giam giữ những chiến sĩ cộng sản kiên trung – Hoàng Quốc Việt, người công nhân trở thành lãnh tụ cách mạng, đã cùng đồng chí mình biến nơi giam cầm thành “trường học cách mạng đặc biệt”. Tại đây, trong xiềng xích và đòn roi, những bài học về chủ nghĩa Mác – Lênin, về tổ chức quần chúng, về lý tưởng giải phóng dân tộc vẫn được truyền đi. Câu chuyện ấy không chỉ kể về ý chí sắt đá của một người chiến sĩ, mà còn là biểu tượng cho tinh thần “biến nhà tù thành chiến trường”, góp phần thắp sáng ngọn lửa cách mạng trong đêm dài nô lệ.

Bài viết

Sau cao trào cách mạng 1930–1931, nhiều cán bộ cộng sản bị bắt, trong đó có Hoàng Quốc Việt – người thợ máy từng tham gia lãnh đạo phong trào công nhân ở Hải Phòng và Bắc Ninh. Thực dân Pháp kết án ông tù khổ sai và đày lên Sơn La – nơi rừng thiêng nước độc, được xem là “địa ngục trần gian” để hủy hoại ý chí cách mạng của những người tù chính trị.

Nhưng trái với toan tính của kẻ thù, nơi đó lại trở thành lò luyện thép của những người cộng sản Việt Nam. Trong gian phòng ẩm thấp, những chiến sĩ vẫn lặng lẽ tổ chức học tập, thảo luận về lý luận Mác – Lênin, trao đổi kinh nghiệm vận động quần chúng. Giữa đêm rừng lạnh buốt, ánh đèn dầu tù mù hắt lên gương mặt hốc hác, họ vẫn đọc từng trang tài liệu viết tay, chép lại bằng mảnh than hoặc bút tự tạo từ tre nứa.

Trong số ấy, Hoàng Quốc Việt là một trong những người được anh em tù kính trọng nhất. Ông thường nói:

“Chúng ta có thể bị giam thân xác, nhưng không ai giam nổi lý tưởng. Ở đây, chúng ta vẫn có thể chiến đấu – bằng ý chí và trí tuệ.”

Không chỉ dạy lý luận, ông còn chăm lo từng đồng chí, động viên những người yếu sức, chia phần cơm ít ỏi cho người bệnh, tổ chức lao động tập thể để giữ vững tinh thần. Khi cai ngục tăng cường đàn áp, ông cùng anh em nghĩ cách đối phó: chuyển bài học sang dạng hát, kể chuyện hoặc ký hiệu bí mật. Nhờ đó, phong trào học tập trong tù vẫn bền bỉ duy trì suốt nhiều năm.

Chính từ “trường Sơn La” ấy, nhiều học trò của ông sau này trở thành cán bộ cách mạng trung kiên – trong đó có Trường Chinh, Lê Đức Thọ, Nguyễn Lương Bằng… Sau ngày giải phóng, họ vẫn nhắc lại lời của người thầy trong ngục:

“Người cộng sản chỉ thật sự tự do khi giữ được niềm tin của mình, dù giữa ngục tù hay giữa nhân dân.”

Ngọn lửa ấy theo ông suốt đời – từ người tù chính trị năm xưa đến Chủ tịch Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam. Và dù thời gian đã lùi xa, câu chuyện về những năm tháng trong ngục Sơn La vẫn như một khúc tráng ca, nhắc nhở các thế hệ hôm nay về bản lĩnh, niềm tin và tinh thần bất khuất của người chiến sĩ cộng sản Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn