Bài viết

Hoàng Tấn Quang – Xếp lại giảng đường và bát nước chè xanh nơi miền Tây Kỳ Anh

Hành trình từ một sinh viên Đại học Tổng hợp Hà Nội trở thành người lính tên lửa kiên cường của bác Hoàng Tấn Quang. Giữa lằn ranh bom đạn của thời hoa lửa, ký ức đậm sâu nhất được giữ lại không phải là tiếng súng gầm vang, mà là vị chát ngọt của bát nước chè xanh thấm đượm tình đất, tình người miền Trung.

Quảng Trị06/06/2026Chi đoàn 10 Chuyên Sử (Đoàn phường Đồng Hới)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong ký ức của những năm tháng "thời hoa lửa", có những người lính đã bước vào cuộc chiến bằng sự lãng mạn và lý tưởng thuần khiết nhất của tuổi trẻ. Bác Hoàng Tấn Quang, người con sinh ngày 23/03/1950, chính là một nét chấm phá như thế trong bức tranh lịch sử hào hùng của dân tộc. Bác là nhân chứng sống cho một thời đại mà lứa tuổi đôi mươi sẵn sàng dâng hiến tất cả cho độc lập, tự do.

Bước ngoặt cuộc đời đến vào ngày 10/01/1972. Khi ấy, chàng thanh niên Hoàng Tấn Quang đang là sinh viên năm thứ ba của ngôi trường giàu truyền thống – Đại học Tổng hợp Hà Nội. Nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, bác gác lại phấn trắng, bảng đen và giảng đường mơ ước để khoác lên mình màu áo xanh bồng súng. Suốt ba năm ròng rã cho đến ngày toàn thắng 25/10/1975, dấu chân bác đã in bạt ngàn qua nhiều chiến trường khốc liệt. Sau ngày hòa bình, người lính ấy lại mang tư duy của một người trí thức để tiếp tục cống hiến, làm việc cùng các chuyên viên Liên Xô trong lĩnh vực sửa chữa tên lửa, âm thầm bảo vệ bầu trời quê hương thời hậu chiến.

Giữa muôn vàn ký ức dọc ngang thời chiến trận, một kỷ niệm bình dị nơi miền Tây Kỳ Anh lại trở thành khoảng lặng dịu dàng, in đậm nhất trong tâm khảm người lính trẻ. Đêm ấy, đơn vị của bác hành quân qua vùng đất cày xới vì bom đạn và được một gia đình nghèo cho tá túc. Ngôi nhà nhỏ chỉ có người mẹ trẻ và hai con thơ, còn người chồng cũng đang gửi thân nơi tiền tuyến. Dù cuộc sống thời chiến bủa vây bởi thiếu thốn, sáng hôm sau trước giờ chia tay, người phụ nữ ấy vẫn ân cần nấu một nồi nước chè xanh thơm nồng để tiễn bước các anh. Vì bụng đói lại vội vã lên xe, bác Quang uống bát nước chè đặc rồi bị say. Bát chè xanh ngắt, có vị chát ngấu của nắng gió dải đất miền Trung và vị ngọt hậu của lòng dân, đã theo bác đi suốt cuộc đời binh nghiệp. Chi tiết nhỏ bé ấy chính là biểu hiện chân thành, ấm áp nhất của tình quân dân như cá với nước.

Khi lắng nghe những lời tự sự ấy, lồng ngực ta không khỏi nghẹn ngào vì xúc động. Giữa lằn ranh sinh tử, giữa bom gầm đạn rú và những mất mát không thể đong đếm, tình người vẫn nảy mầm một cách kiên cường và nguyên vẹn nhất. Bát nước chè xanh bình dị miền quê không chỉ làm ấm lòng người chiến sĩ trong một buổi sớm mùa đông, mà còn là điểm tựa tinh thần, tiếp thêm sức mạnh vô bờ bến để họ vững tay súng hướng về phía trước.

Câu chuyện của bác Hoàng Tấn Quang gửi gắm một thông điệp sâu sắc vượt thời gian đến thế hệ trẻ hôm nay. Nó là lời nhắc nhở nhẹ nhàng nhưng thấm thía về giá trị của bầu trời xanh hòa bình mà chúng ta đang hít thở – một bầu trời được đánh đổi bằng máu, bằng nước mắt và cả thanh xuân của một thế hệ đi trước. Đồng thời, nét đẹp từ tình cảm gắn bó giữa nhân dân và bộ đội cụ Hồ vẫn luôn là biểu tượng, là truyền thống quý báu cần được gìn giữ qua bao đời.

Từ cuộc đời tựa như một thước phim tư liệu quý giá của bác Quang, chúng ta học được bài học lớn về lòng yêu nước, tinh thần trách nhiệm và sự sẵn sàng đặt cái "ta" chung lên trên cái "tôi" cá nhân. Hơn cả thế, câu chuyện dạy chúng ta cách trân trọng những điều giản dị, nâng niu từng nghĩa cử nhỏ bé giữa đời thường, bởi chính chúng mới là những điều làm nên giá trị nhân văn cao đẹp.

Việc viết lại và lan tỏa câu chuyện "thời hoa lửa" này giống như việc thắp nén tâm hương tri ân thế hệ cha anh. Đó cũng là ngọn hải đăng định hướng cho người trẻ hôm nay: hãy sống có lý tưởng, biết trân quý hòa bình, không ngừng học tập và rèn luyện để xứng đáng với sự hy sinh cao cả của những người đi trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn