Hoàng Thành Thăng Long
KHU DI TÍCH LỊCH SỬ
Hoàng thành Thăng Long (Hà Nội) là quần thể di tích lịch sử quan trọng, biểu tượng cho trung tâm quyền lực Việt Nam hơn một nghìn năm, được UNESCO công nhận là Di sản Văn hóa Thế giới năm 2010, với các công trình tiêu biểu như Đoan Môn, Cột cờ Hà Nội, Điện Kính Thiên, Hậu Lâu, Bắc Môn và khu khảo cổ 18 Hoàng Diệu. Đây là nơi gắn liền với các triều đại Lý, Trần, Lê, Nguyễn và chứng kiến lịch sử thăng trầm của đất nước.
Khu di tích Thành cổ Thanh Long Hà Nội chính là Hoàng thành Thăng Long, một Di sản Văn hóa Thế giới (UNESCO công nhận năm 2010) nằm ở trung tâm quận Ba Đình, là kinh đô của Việt Nam qua nhiều triều đại Lý, Trần, Lê, Nguyễn, với các công trình tiêu biểu như Đoan Môn, Điện Kính Thiên, Cột cờ, Hậu Lâu, Bắc Môn và khu khảo cổ 18 Hoàng Diệu, nơi lưu giữ giá trị lịch sử, kiến trúc và khảo cổ đặc sắc của 13 thế kỷ lịch sử.
Hoàng thành Thăng Long có địa chỉ tại 19C Hoàng Diệu, quận Ba Đình, Hà Nội. Vị trí này gần các địa điểm nổi tiếng khác như Lăng Bác, Văn Miếu - Quốc Tử Giám và Hồ Gươm
Sơ đồ Hoàng thành Thăng Long thể hiện một quần thể kiến trúc phức hợp, với các khu vực chính như Đoan Môn (cổng chính), Cột Cờ Hà Nội, Điện Kính Thiên (nơi thờ cúng, thiết triều), Hậu Lâu, Bắc Môn (cổng phía Bắc), và khu Khảo cổ học 18 Hoàng Diệu, bao quanh bởi tường thành và hào nước, là trung tâm chính trị - quân sự của Việt Nam qua các triều đại, với bố cục mở rộng theo thời gian, tập trung vào khu vực Ba Đình hiện nay.
Hoàng thành Thăng Long có lịch sử hình thành từ thế kỷ VII, tiền thân là La Thành, được xây dựng và mở rộng qua các triều đại Đinh, Tiền Lê, rồi phát triển rực rỡ dưới thời Lý-Trần-Lê, trở thành trung tâm chính trị, kinh tế, văn hóa, với dấu mốc quan trọng là quyết định dời đô về Thăng Long (Đại La) của vua Lý Thái Tổ năm 1010, đặt nền móng cho Kinh thành vàng son của dân tộc Việt Nam.



