Hoàng thành Thăng Long – Hà Nội
Hoàng thành Thăng Long – Hà Nội là quần thể di tích gắn với lịch sử hơn 1.000 năm dựng nước và giữ nước, từng là trung tâm chính trị của nhiều triều đại phong kiến Việt Nam.
Khu vực này ban đầu thuộc thành Đại La thời Bắc thuộc.
Năm 1010, vua Lý Thái Tổ dời đô từ Hoa Lư về Thăng Long.
Khi đến Đại La, nhà vua thấy “rồng bay lên” nên đổi tên là Thăng Long và xây dựng kinh thành mới.
Chiếu dời đô 1010
Hoàng thành trở thành trung tâm của quốc gia Đại Việt.
Được xây dựng với 3 vòng thành:
Cấm thành (nơi vua ở)
Hoàng thành (khu hành chính)
Kinh thành (khu dân cư)
Thời Trần tiếp tục mở rộng, phát triển mạnh về chính trị – quân sự.
Nhà Lê xây dựng lại sau chiến thắng quân Minh.
Hoàng thành trở thành trung tâm quyền lực lớn nhất cả nước.
Nhiều cung điện, điện Kính Thiên, hành cung được xây dựng và tu sửa.
Khi vua Gia Long lập kinh đô ở Huế:
Thăng Long không còn là kinh đô nữa.
Hoàng thành dần bị thu hẹp và nhiều công trình bị phá bỏ.
Người Pháp xây dựng các công trình quân sự và hành chính lên khu vực Hoàng thành.
Nhiều di tích cổ bị phá hủy hoặc chồng lấn.
Khi xây dựng Nhà Quốc hội, các nhà khảo cổ phát hiện:
Nền móng cung điện cổ
Đồ gốm, gạch, giếng cổ, dấu tích hoàng cung
Đây là phát hiện khảo cổ lớn nhất Việt Nam.
Năm 2010, Hoàng thành Thăng Long được UNESCO công nhận là:
👉 Di sản văn hóa thế giới
Hiện là:
Khu di tích lịch sử quan trọng của Hà Nội
Điểm tham quan nổi tiếng
Nơi nghiên cứu khảo cổ học
Minh chứng cho:
Lịch sử hơn 13 thế kỷ của Thăng Long – Hà Nội
Trung tâm quyền lực liên tục của nhiều triều đại
Giá trị văn hóa – khảo cổ đặc biệt của Việt Nam



