HOÀNG THẾ CAO – NGƯỜI CHỈ HUY Ở LẠI SAU CÙNG ĐỂ ĐỒNG ĐỘI RÚT AN TOÀN
Hoàng Thế Cao sinh năm 1936, dân tộc Tày, quê xã Đa Vi, huyện Na Hang, tỉnh Tuyên Quang, nhập ngũ tháng 1-1968. Từ một chiến sĩ, ông trưởng thành thành Tiểu đoàn phó Tiểu đoàn 2, Trung đoàn 1, Sư đoàn 5, Bộ Chỉ huy Miền. Trong hơn 5 năm chiến đấu, ông tham gia 70 trận, chỉ huy đơn vị tiêu diệt gần 1.000 địch; riêng ông diệt 135, bắt 5, bắn cháy 7 xe tăng, thu 22 súng và 3 máy thông tin. Ngày 21-3-1973, tại Thạch Đông, ông chủ động ở lại chặn lực lượng phản kích để đồng đội đưa thương binh rút lui an toàn và anh dũng hy sinh. Ngày 20-12-1973, Hoàng Thế Cao được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân giải phóng.
Ngày 21 tháng 3 năm 1973, tại Thạch Đông, Thủ Dầu Một.
Sau một ngày chiến đấu, đơn vị của Hoàng Thế Cao nhận lệnh rút khỏi trận địa.
Những thương binh đang được chuẩn bị đưa về phía sau.
Nhưng đúng lúc ấy, một đại đội đối phương bất ngờ phản kích.
Nếu không có người chặn lại, bộ phận cáng thương rất dễ bị uy hiếp.
Giữa tình thế nguy cấp, Hoàng Thế Cao đưa ra lựa chọn của một người chỉ huy đã trải qua 70 trận đánh:
Đồng đội đưa thương binh rút trước.
Ông ở lại.
TỪ NÚI RỪNG TUYÊN QUANG ĐẾN CHIẾN TRƯỜNG
Hoàng Thế Cao sinh năm 1936 trong một gia đình người Tày ở xã Đa Vi, huyện Na Hang, tỉnh Tuyên Quang.
Tháng 1-1968, ông nhập ngũ.
Từ đó đến tháng 3-1973, ông chiến đấu trên nhiều địa bàn, trong đó có chiến trường Đông Bắc Campuchia.
Chiến tranh đã tôi luyện người chiến sĩ ấy qua từng trận đánh.
Từ một chiến sĩ bình thường, Hoàng Thế Cao từng bước trưởng thành thành cán bộ và cuối cùng đảm nhiệm cương vị tiểu đoàn phó.
Trong suốt quá trình ấy, một đặc điểm nổi bật luôn được giữ vững:
Ở đâu khó khăn, ác liệt, ở đó người chỉ huy có mặt.
SUỐI LONG – MỘT MÌNH ĐỐI ĐẦU CUỘC PHẢN KÍCH
Tháng 3-1969, tại Suối Long, Bình Long, Hoàng Thế Cao dẫn đầu tiểu đội hỏa lực B.40 đánh vào giữa đội hình đối phương.
Đòn tiến công góp phần cùng đơn vị tiêu diệt một đại đội.
Khi đơn vị rút khỏi trận địa, Hoàng Thế Cao ở lại phía sau kiểm tra.
Chính lúc ấy, một tình huống nguy hiểm xảy ra.
Một đại đội đối phương bất ngờ phản kích.
Hoàng Thế Cao chỉ có một mình.
Trước lực lượng đông hơn rất nhiều, ông không rút chạy.
Tiểu liên.
Lựu đạn.
B.40.
Có vũ khí gì, ông sử dụng vũ khí ấy để chiến đấu.
Cuộc chiến diễn ra quyết liệt.
Theo thành tích được ghi nhận, một mình Hoàng Thế Cao diệt 40 địch, khiến lực lượng còn lại phải rút chạy.
Đó trở thành một trong những trận đánh đặc biệt nhất trong cuộc đời chiến đấu của ông.
XNUN – BẢY LẦN ĐÁNH LUI PHẢN KÍCH
Ngày 29-5-1970, tại Xnun, Campuchia, đơn vị của Hoàng Thế Cao tiến công và tiêu diệt sở chỉ huy một tiểu đoàn đối phương.
Sau đó, đơn vị nhận lệnh:
Trụ lại giữ trận địa.
Đối phương nhanh chóng tổ chức phản kích.
Hai tiểu đoàn bộ binh được huy động, có máy bay và pháo binh yểm trợ.
Áp lực lên trận địa ngày càng lớn.
Hoàng Thế Cao bình tĩnh chỉ huy đại đội tổ chức phòng ngự và đánh trả.
Đợt thứ nhất bị đẩy lui.
Rồi đợt thứ hai.
Đợt thứ ba…
Cho đến:
7 ĐỢT TIẾN CÔNG
đều không thể chiếm được trận địa.
Đại đội do Hoàng Thế Cao chỉ huy diệt 100 địch và giữ vững vị trí.
Riêng ông diệt 10.
Bản lĩnh của một người lính từng xông pha trực tiếp trên chiến trường lúc này đã trở thành bản lĩnh của một người chỉ huy.
NGƯỜI CHỈ HUY NHƯỜNG CƠM CHO THƯƠNG BINH
Nhưng chân dung Hoàng Thế Cao không chỉ được tạo nên từ những trận đánh.
Trong những giai đoạn đơn vị thiếu lương thực, từng phần cơm đều trở nên quý giá.
Hoàng Thế Cao là cán bộ chỉ huy nhưng không giữ phần tốt hơn cho mình.
Ông ăn rau rừng, nhường cơm cho thương binh.
Đó là một chi tiết nhỏ giữa cuộc chiến lớn, nhưng lại nói rất nhiều về người lính ấy.
Với Hoàng Thế Cao, người chỉ huy không chỉ đứng trước đội hình khi chiến đấu.
Người chỉ huy còn phải biết nhận phần khó khăn về mình khi đồng đội cần được chăm sóc.
Và phẩm chất ấy đã dẫn đến lựa chọn cuối cùng của ông vào tháng 3-1973.
THẠCH ĐÔNG – TRẬN ĐÁNH CUỐI CÙNG
Ngày 21 tháng 3 năm 1973.
Tại Thạch Đông, sau một ngày chiến đấu, đơn vị nhận lệnh rút.
Những người lính bắt đầu chuẩn bị cáng thương binh rời khỏi trận địa.
Đúng lúc ấy, một đại đội đối phương phản kích.
Tình thế vô cùng nguy hiểm.
Nếu tất cả cùng rút, lực lượng phản kích có thể đuổi kịp bộ phận khiêng cáng.
Nếu ở lại chiến đấu, người chặn hậu phải đối mặt với lực lượng đông hơn rất nhiều.
Hoàng Thế Cao quyết định:
Anh em khẩn trương đưa thương binh về phía sau.
Còn ông—
Ở LẠI CHẶN ĐỊCH.
Một mình người tiểu đoàn phó trụ lại trận địa.
Lực lượng đối phương tiếp tục tiến lên.
Hoàng Thế Cao chiến đấu.
Một đợt phản kích bị đẩy lui.
Rồi những đợt khác tiếp tục tràn tới.
Ông vẫn bám trận địa.
Phía sau, đồng đội đang đưa những người bị thương ngày một xa khỏi khu vực nguy hiểm.
Mỗi phút Hoàng Thế Cao giữ được đối phương lại là thêm một phút cho thương binh được đưa về nơi an toàn.
Ông tiếp tục chiến đấu cho đến khi hoàn thành nhiệm vụ cuối cùng của mình.
Hoàng Thế Cao anh dũng hy sinh.
Người từng một mình ở lại trận địa Suối Long năm 1969 để đối đầu với cuộc phản kích, bốn năm sau lại chọn ở lại sau cùng.
Lần này, ông không trở về.
70 TRẬN – MỘT CUỘC ĐỜI NGƯỜI LÍNH
Trong hơn 5 năm quân ngũ, Hoàng Thế Cao đã đi từ:
Chiến sĩ → cán bộ → Tiểu đoàn phó.
Ông tham gia 70 trận đánh.
Đơn vị do ông chỉ huy được ghi nhận tiêu diệt gần 1.000 địch.
Riêng Hoàng Thế Cao:
Diệt 135 địch, trong đó có 25 lính Mỹ
Bắt 5 địch
Bắn cháy 7 xe tăng
Thu 22 súng
Thu 3 máy thông tin
Ông được tặng thưởng:
🏅 3 Huân chương Chiến công Giải phóng hạng Ba
🏅 1 Huy hiệu Chủ tịch Hồ Chí Minh
🏅 2 lần danh hiệu Chiến sĩ thi đua
🏅 22 bằng khen, giấy khen
Ngày 20 tháng 12 năm 1973, Chính phủ Cách mạng lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam truy tặng Hoàng Thế Cao danh hiệu:
ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG NHÂN DÂN GIẢI PHÓNG
DẤU ẤN CÒN LẠI
Có một sự trùng hợp đặc biệt giữa hai trận đánh cách nhau bốn năm trong cuộc đời Hoàng Thế Cao.
Năm 1969 tại Suối Long, khi đơn vị rút, ông ở lại kiểm tra trận địa và một mình chiến đấu trước lực lượng phản kích.
Năm 1973 tại Thạch Đông, khi đơn vị rút và thương binh chưa kịp rời đi, ông lại là người ở lại.
Nhưng lần này, sự lựa chọn ấy là để những đồng đội bị thương có cơ hội trở về.
Từ người chiến sĩ dân tộc Tày của núi rừng Na Hang đến người tiểu đoàn phó trên chiến trường, Hoàng Thế Cao đã trải qua 70 trận đánh. Dấu ấn sâu đậm nhất ông để lại không chỉ nằm ở những chiến công, mà còn ở hình ảnh người chỉ huy sẵn sàng ăn rau rừng nhường cơm cho thương binh, và trong trận đánh cuối cùng, tự mình ở lại phía sau để đồng đội được trở về an toàn.



